Showing posts with label muốn thành công. Show all posts
Showing posts with label muốn thành công. Show all posts

Saturday, November 22, 2014

5 sự thật đáng buồn về thành công và hạnh phúc

Ngay cả khi những tân tiến về y học và chất lượng cuộc sống tiếp tục tăng tuổi thọ của chúng ta nhưng có vẻ như nhiều người đang không thực sự sống cuộc sống mà họ được ban tặng. 
Bernard Marr là chuyên gia chuyên viết về lĩnh vực chiến lược, quản trị hiệu quả và dữ liệu lớn nổi tiếng trên cộng đồng LinkedIn. Vừa qua ông có bài chia sẻ về điều băn khoăn của phần lớn mọi người: Mối quan hệ giữa thành công và hạnh phúc.

 Ngay cả khi những tân tiến về y học và chất lượng cuộc sống tiếp tục tăng tuổi thọ của chúng ta nhưng có vẻ như nhiều người đang không thực sự sống cuộc sống mà họ được ban tặng.


Thông thường chúng ta bị vướng vào cái bẫy "bận rộn", chạy, chạy và chạy, nhưng không bao giờ nhận được nhiều hơn dù ở bất cứ nơi nào.


Nhưng bạn sẽ sống khác đi ra sao nếu bạn biết mình sẽ chết?


Câu chuyện tìm kiếm thành công và hạnh phúc đích thực


Không phải là điều ủy mị nhưng tất cả chúng ta sẽ chết sớm hay muộn. Và trong khi cái chết là một thứ gì đó con người chúng ta khá sợ hãi, suy nghĩ về sự tan biến của chính mình thực sự có thể thúc đẩy chúng ta sống trọn vẹn hơn.


Trong nhiều cuộc khảo sát của những người biết họ sẽ chết, những hối tiếc hầu như không bao giờ là "Tôi ước gì tôi đã làm việc nhiều hơn," hoặc thậm chí "Tôi ước gì tôi đã làm được nhiều tiền hơn." Điều họ thường hối tiếc nhiều nhất về việc tìm kiếm thành công và hạnh phúc. Sau đây là 5 điều hối tiếc nhất được tác giả cuốn The Top 5 Regrets of Dying, Bronnie Ware mà tôi muốn chia sẻ với các bạn.


1. Tôi ước tôi có can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải cuộc sống những người khác mong đợi ở tôi.


Thông thường chúng ta đưa ra quyết định trong cuộc sống dựa trên những gì người khác muốn hoặc tin tưởng. Bạn có một bằng đại học danh giá vì đó là những gì cha bạn mong muốn. Bạn có một công việc nhất định bởi muốn kiếm nhiều tiền hơn để hỗ trợ gia đình mình. Bạn đã không theo đuổi ước mơ bởi ai đó nói với bạn rằng chúng là thứ ngu ngốc.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn sống một cuộc sống đó là sự thật với chính mình thay vì người khác? Bạn sẽ ăn mặc thế nào? Bạn sẽ làm việc ở đâu? Bạn sẽ sống ra sao? Bạn sẽ dành nhiều thời gian cho ai? Bạn sẽ làm gì nếu không sợ những gì người khác nghĩ về mình?


Mặc dù chắc chắn có những hạn chế, cản trở nhưng càng tiến tới gần cuộc sống đích thực, chúng ta sẽ càng hạnh phúc hơn.


2. Tôi ước gì tôi đã không làm việc chăm chỉ.


Ware cho biết bà nghe điều này ở phần lớn những bệnh nhân nam độc thân của mình. Chúng ta thường nghĩ rằng phải làm việc 40, 60, 80 giờ một tuần bởi đó là điều được mong đợi, vì chúng ta muốn được thăng tiến hay khen thưởng, nhưng liệu nó có đáng giá?

Hãy thành thực trả lời với chính mình rằng điều nào là quan trọng hơn: làm việc chăm chỉ chỉ để kiếm được rất nhiều tiền, hay có một lối sống khác nhau? Khi đã có câu trả lời, bạn sẽ có được vài lựa chọn để thay lối sống hiện tại để biến nó thành có thể.


3. Tôi ước tôi có can đảm để bày tỏ những cảm xúc của mình.


Chúng ta từng được nói, "Đừng để cảm xúc lấn át điều đó," hay "Đừng để cảm xúc bản thân thống trị bạn", nhưng những cảm xúc là sự thật của riêng mỗi cá nhân. Không ai có thể phủ nhận việc bạn cảm nhận về một điều gì đó.


Chúng ta không thể kiểm soát cách người khác phản ứng với mình nhưng có thể kiểm soát cách chúng ta phản ứng lại. Điều đó có nghĩa là bạn nên bật khóc trong cuộc họp tiếp theo? Có lẽ không. Nhưng nếu bạn có thể để cảm xúc của mình và dẫn chúng vào sự thay đổi tích cực, một cuộc đối thoại hiệu quả với ai đó, hoặc thậm chí một sự thay đổi lối sống, những cảm xúc của bạn dù tiêu cực cũng tác động tốt đến cuộc sống của bạn.


4. Tôi ước đã giữ liên lạc với những người bạn của mình.


Thật dễ dàng đánh mất các mối quan hệ cá nhân đặc biệt nếu chúng ta làm việc quá nhiều như trong điều hối hận thứ 2. Nhưng các kết nối cá nhân là những thứ ý nghĩa trong cuộc sống, không phải là những báo cáo, tăng lương hay khen thưởng.

Ai là người bạn có thể gặp gỡ ngày hôm nay? Ai là những người bạn muốn gọi điện thoại, hoặc viết thư hay nhắn tin để họ biết bạn đang nghĩ về họ? Làm thế nào để họ cảm nhận được tình cảm của bạn?


5. Tôi ước rằng tôi đã để bản thân được hạnh phúc hơn.


Hạnh phúc không phụ thuộc vào chiếc xe bạn đi, công việc bạn có thậm chí là người bạn dành cuộc sống cùng họ. Mà hạnh phúc thực sự là một lựa chọn. Đó là sự khác biệt trong việc nhìn nhận sự kiện bất ngờ như một trở ngại hoặc một cuộc phiêu lưu; khác biệt giữa bị thất vọng do trì hoãn hay có thêm thời gian một mình,... Vì vậy hãy để bản thân của bạn được hạnh phúc hơn theo cách mà bạn lựa chọn tích cực.


Tôi hy vọng rằng những sự thật ảm đạm này sẽ truyền cảm hứng khiến bạn dũng cảm lựa chọn và sẽ không hối tiếc. Tôi đã luôn luôn cố gắng để biến sự ra đi của cha khi còn là một cậu thiếu niên và của mẹ tôi khi là một người đàn ông trẻ tuổi như những nhắc nhở quan trọng để không từ bỏ và lựa chọn đến những thành công, hạnh phúc thực sự ngày hôm nay.
Theo Infonet/LinkedIn

Wednesday, November 12, 2014

Ảnh hưởng của trang phục và diện mạo đến sự nghiệp của bạn

Thế giới này không hoàn hảo, nên thay vì nhìn vào công việc, rất nhiều người có xu hướng tuyển ứng viên có nhiều điểm giống mình, từ diện mạo đến trang phục.


Jeff Haden hiện là biên tập viên tạp chí Inc. Ông đã chia sẻ trên LinkedIn về sự ảnh hưởng của trang phục và diện mạo tới sự nghiệp của bạn.

Cách đây nhiều năm, tôi còn làm việc tại khu lắp ráp hàng hóa của một nhà máy. Trước đó, để có tiền học đại học, tôi đã có quãng thời gian khá dài lao động ở một nhà máy khác, bởi vậy trông tôi đậm chất một công nhân làm việc theo giờ. Dù tất cả mọi người đều gọi tôi là "cậu bé đại học".
jeff-7041-1415423278.jpg
Jeff Haden từng làm việc trong công xưởng để có tiền đi học. Ảnh: LinkedIn
Một hôm, người quản lý cửa hàng ghé qua chỗ tôi. Trong lúc trò chuyện, anh ta hỏi tôi đủ thứ, từ gia cảnh, học vấn đến định hướng nghề nghiệp. Tôi trả lời: "Tôi muốn làm giám sát viên. Và một ngày nào đó ở vị trí của anh bây giờ".

Anh ta mỉm cười và đáp: "Rất tốt. Tôi rất thích những người có ước mơ". Rồi anh ta ngừng một lát, nhìn thẳng vào mắt tôi và nói: "Nhưng nếu đó là điều cậu thực sự muốn, thì cậu cần phải xem lại diện mạo của mình trước đã".

Tôi thừa hiểu ý anh ta nhưng vẫn cố giả vờ: "Ý anh là sao?"

Anh ta đáp: "Hãy nhìn xung quanh cậu xem? Những giám sát viên họ mặc gì, để tóc ra sao, họ đi đứng và hành động như thế nào? Nên nhớ sẽ chẳng ai nghĩ sẽ cất nhắc cậu lên giám sát viên cho tới khi họ nhìn thấy điều đó ngay từ diện mạo và trang phục của cậu. Hiện tại trông cậu chẳng giống giám sát viên chút nào".

Anh ta nói đúng. Lúc đó tôi mặc quần bò rách, thủng vài lỗ. Nhưng sao có thể không như vậy khi cả ngày tôi lấm lem với đủ loại dầu mỡ? Đồng bộ với quần rách là chiếc áo phông cộc tay. Vì trời thì nóng như đổ lửa, còn chỗ tôi làm lại cách xa điều hòa. Lúc này tóc tôi cũng khá dài nữa.

Dù vậy tôi vẫn cố vặn lại: “Chẳng phải hiệu quả công việc còn quan trọng hơn diện mạo hay sao?”

Anh ta đáp: “Trong một thế giới hoàn hảo thì đúng là thế. Nhưng chúng ta đang sống ở nơi không hoàn hảo. Vì vậy, tin tôi đi. Nếu muốn được thăng chức, hãy điều chỉnh diện mạo của cậu cho giống những người đang ở vị trí đó”.

Tôi đã suy nghĩ về cuộc trò chuyện đó suốt nhiều năm liền. Về sau này, tôi cũng từng tuyển dụng và thăng cấp cho những người biết để ý đến ngoại hình và trang phục. Nhưng hóa ra họ chỉ đẹp mã chứ chẳng làm được trò trống gì. Trong khi những người không mấy để ý đến diện mạo mà tôi tuyển hóa ra lại là nhân tài. Từ ấy, tôi rút ra kết luận là, ngoại hình hay trang phục chẳng liên quan gì đến năng lực và khả năng làm việc của bạn.

Tuy nhiên, người quản lý ấy đúng ở chỗ thế giới này không hoàn hảo. Người ta vẫn đưa ra phỏng đoán, nhận xét dựa trên những thứ chẳng liên quan như quần áo, chiều cao, cân nặng, tuổi tác, giới tính, chủng tộc, và cả tỷ thứ khác nữa. Những thứ ấy rõ ràng chẳng ảnh hưởng gì đến hiệu quả làm việc của một người.

Vì vậy, tốt hơn hết là bạn nên cố gắng thích nghi. Nhân viên tuyển dụng cũng là người bình thường, họ cũng có thành kiến nghiêng về những thứ mà họ thấy quen thuộc và thoải mái. Bởi vậy, họ thường tuyển những người có nhiều điểm giống họ, từ diện mạo đến trang phục.

Đừng quên rằng, việc tuyển dụng hay thăng chức cho những người giống mình, dù chỉ dựa trên trang phục và ứng xử, sẽ khiến người tuyển dụng cảm thấy ít rủi ro hơn. Tôi thừa nhận quyết định của mình cũng bị ảnh hưởng bởi điều này.

Câu hỏi đặt ra là bạn có nên là chính mình và tin tưởng rằng người ta sẽ đánh giá bạn dựa trên năng lực, kinh nghiệm, tài năng cũng như sự độc đáo hay không? Tôi cho rằng nếu mục tiêu của bạn là được tuyển dụng và sau đó thăng chức, việc "khoe cá tính" có thể khiến nó trở nên xa vời và khó thành hiện thực.

Tôi không dám chắc, nhưng việc thay đổi hoàn toàn cách ăn mặc, kiểm soát phần nào thái độ có lẽ đã giúp tôi được thăng cấp nhanh hơn. Suốt một thời gian dài trước đây, tôi không để ý đến diện mạo và cử chỉ của mình. Điều đó chắc chắn đã biến tôi trở thành một ứng viên kém hấp dẫn.
Theo Vnexpress