Showing posts with label gdp. Show all posts
Showing posts with label gdp. Show all posts

Monday, February 23, 2015

Mùa xuân mới, thể chế mới, diện mạo mới

Những nỗ lực điều chỉnh vĩ mô mang tính chiến lược của Chính phủ trong năm qua cho thấy sự cầu thị...

Mùa xuân mới, thể chế mới, diện mạo mới
Đường hoa Tết Ất Mùi năm 2015 trên đường Hàm Nghi, Tp.HCM - Ảnh: Vũ Sơn.

Năm Giáp Ngọ qua đi trong nhiều biến động phức tạp trên toàn cầu, Việt Nam vẫn là nước có mức tăng trưởng khá cao, lạm phát thấp nhất trong 10 năm qua, xuất khẩu đạt cao chưa từng có, ổn định được thị trường, tiếp tục hoàn thiện luật pháp, đổi mới thể chế, mở rộng dân chủ, đẩy mạnh xóa đói giảm nghèo, nỗ lực hội nhập toàn cầu...

Từ một nước phải nhập siêu quá lớn, Việt Nam đã xuất siêu, trong đó lần đầu tiên xuất khẩu may mặc đạt 20 tỉ USD, thủy sản đạt 8 tỉ USD, các sản phẩm giày da, chế biến gỗ, điện tử đều đạt giá trị cao. Dù tỷ trọng gia công còn lớn, nhưng nhiều doanh nghiệp đã chủ động tạo nguồn nguyên vật liệu trong nước, mạnh dạn đổi mới công nghệ, nâng cao chất lượng.

Đáng chú ý là cơ cấu GDP đã khác trước nhiều: dịch vụ chiếm 43,52%, công nghiệp, xây dựng chiếm 38,5%, nông lâm nghiệp, thủy sản chiếm 18,12%. Việt Nam đang mạnh mẽ công nghiệp hóa đất nước kết hợp phát triển dịch vụ hiện đại được nhiều quốc gia trên thế giới công nhận có nền kinh tế thị trường.

Những nỗ lực điều chỉnh vĩ mô mang tính chiến lược của Chính phủ trong năm qua cho thấy sự cầu thị, biết lắng nghe, biết thừa nhận sai sót, dám nhìn thẳng vào những bất cập trong bộ máy công quyền, để dũng cảm cắt bỏ và tự hoàn thiện bằng luật pháp và khẳng định thực sự đổi mới thể chế kinh tế bằng hàng loạt biện pháp quyết liệt, đang tạo ra nguồn năng lượng quý báu từ nội lực, nâng tầm vóc mùa xuân mới.

Đó chính là những định hướng vô cùng quan trọng, phù hợp với xu thế toàn cầu hóa đáp ứng mong muốn của toàn dân, bảo đảm tính công bằng trong sản xuất kinh doanh và mở rộng dân chủ.

Năm Ất Mùi - 2015 đến hạn của những hiệp định thương mại với ASEAN và thế giới, với nhiều biểu thuế xuất nhập khẩu bằng 0 và những đàm phán TPP sẽ mở ra nhiều thuận lợi lớn nhưng cũng bắt đầu thời kỳ cạnh tranh thực sự khốc liệt của thị trường tự do.

Sự khác biệt về khái niệm kinh tế nhà nước và doanh nghiệp nhà nước đã thúc đẩy sự bình đẳng trong sản xuất kinh doanh, đem lại hiệu quả lớn từ khối doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp có vốn nước ngoài càng tạo thêm sức ép buộc các doanh nghiệp nhà nước phải tìm cách đi lên đúng đắn, nếu không một số sẽ đến giờ cáo chung.

Trong không khí của mùa xuân Ất Mùi, cùng với sự dư thừa hàng tiêu dùng, giá cả ổn định lại có thêm sự tác động mạnh mẽ của giá dầu giảm nhiều, đã ảnh hưởng tích cực cho nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng cao hơn, nhanh hơn.

Từ mùa xuân này, việc buôn lậu những mặt có thuế nhập khẩu cao sẽ bớt dần do biểu thuế bằng 0, nhưng sẽ có những thương hiệu Việt gặp khó khăn vì không còn được bảo trợ bằng thuế như trước. Nhiều doanh nghiệp, nhiều ngành đã nhận thức được điều này và đang từng bước khắc phục việc lệ thuộc vào nguồn nguyên liệu nước ngoài - nhất là với Trung Quốc. Tuy nhiên cũng không nên quá tự tin vào ý thức tự lực tự cường vì có nhiều thứ ta sản xuất đơn lẻ, sản lượng thấp, giá thành rất cao mà chưa chắc đã tốt.

Việc định hướng đúng cho từng ngành nghề, từng vùng đất có lợi thế đang được các ngành, các địa phương đặc biệt quan tâm trong năm Ất Mùi - 2015 với sự chuyển dịch, tái cơ cấu không chỉ các doanh nghiệp mà cả từng loại sản phẩm, cây trồng có tính bền vững cao, hiệu quả cao, không nhất thiết cứ phải xuất khẩu đến 6-7 triệu tấn gạo mà giá trị chỉ bằng 1/3 thủy sản.

Những thế mạnh về nguồn nhân lực rẻ, về đất đai, tài nguyên đang giảm đi, phải cần đến thế mạnh trí tuệ sáng tạo và tư cách của con người sống, làm việc có trách nhiệm cao, có văn hóa. Với chủ trương ưu tiên đầu tư phát triển nông nghiệp, năm 2015 chắc chắn sẽ có thêm nhiều nhà đầu tư cho chế biến nông sản, cơ giới hóa sản xuất, chăn nuôi hiện đại thêm nhiều trang trại, và sẽ hình thành những doanh nghiệp tầm cỡ của chính những ông chủ nông dân.

Là điểm sáng của thế giới trong xóa đói giảm nghèo, mùa xuân này, Việt Nam đang mạnh mẽ hưởng ứng chương trình hành động quốc gia của Liên hiệp quốc “không còn nạn đói” với những giải pháp đầu tư lớn cho phát triển nông nghiệp và ưu tiên huy động sức mạnh toàn xã hội.

Năm qua, nhiều vụ tham nhũng lớn đã bị phanh phui và được xét xử nghiêm minh. Đầu năm mới, đã có nhiều vụ án oan được xem xét lại cùng với sự cương quyết xử lý những người gây ra oan sai, bất luận vì tắc trách hay vì tham nhũng. Dù sao thì sự răn đe khiến cho những kẻ đã và đang lộng hành tham nhũng phải biết sợ mà chùn lại, có thể coi là tín hiệu đáng mừng của một năm mới ít giông bão trên biển khơi và trong mái ấm mỗi gia đình. 
 
Theo Vneconomy

Tuesday, December 30, 2014

'Năm 2015, GDP của Việt Nam có thể tăng thêm 3,5% nhờ AEC'

Tăng trưởng GDP của VN có thể tăng thêm 3,5% nhờ AEC, tác động tích lũy sau 5 năm. Những lợi ích này có được là do sự kết hợp của tự do hóa thuế quan, tự do hóa dịch vụ và thương mại. 



Tại hội thảo “Hướng tới cộng đồng kinh tế Asean (AEC) và một số gợi ý chính sách đối với Việt Nam” do Ban kinh tế TW phối hợp với trường ĐH Kinh tế, Đại học quốc gia Hà Nội tổ chức sáng ngày 28/10,ông Yoshifumi Fukunaga, Viện nghiên cứu Kinh tế Asean và Đông Á, cho biết “Tăng trưởng GDP của VN có thể tăng thêm 3,5% nhờ AEC, tác động tích lũy sau 5 năm. Những lợi ích này có được là do sự kết hợp của tự do hóa thuế quan, tự do hóa dịch vụ và thuận lợi hóa thương mại”.

Phát biểu khai mạc hội thảo, GS.TS Vương Đình Huệ, Ủy viên TW Đảng, Trưởng Ban Kinh tế TW cho biết, với tư cách là một thành viên trong Asean, đã rất tích cực, chủ động, đề xuất nhiều sang kiến để thúc đẩy quá trình hình thành Cộng đồng Kinh tế Asean.

“Cho đến nay, Việt Nam đã giảm thuế nhập khẩu cho hơn 10 nghìn dòng thuế xuống mức 0-5% theo Hiệp định thương mại hàng hóa Asean (ATICA), chiếm khoảng 98% số dòng thuế trong biểu thuế. VN là một trong 4 thành viên Asean có tỷ lệ hoàn thành tốt nhất các cam kết trong lộ trình tổng thể thực hiện AEC” – GS.TS Vương Đình Huệ nói.

Trong khi đó, trình bày tham luận về tác động kinh tế tiềm năng của AEC đối với Việt Nam, ông Yoshifumi cho biết, các Bộ trưởng Kinh tế Asean công bố rằng 82,1% các biện pháp quan trọng được ưu tiên đã được thực hiện trong giai đoạn 2008-2013.

Hàng rào thuế quan đã được xóa bỏ mạnh mẽ. Hiệp định AFTA-CEPT được nâng cấp lên thành Hiệp định Thương mại hàng hóa Asean. Năm 2010, mức thuế suất trong CEPT gần như bằng 0% trong Asean-6 và trung bình chỉ só 2,6% trong nhóm các nước CLMV (Campuchia, Lào, Mianmar và Việt Nam). Việt Nam tiến tới xóa bỏ thuế quan vào năm 2015 (7% dòng thuế vào năm 2018).

Việc xóa bỏ thuế quan đã mang lại nhiều tác động cho các nước trong khu vực như: tăng tỷ trọng ASEAN trong việc cung ứng nguồn nhập khẩu của các nước thành viên ASEAN; mở rộng về mặt địa lý mạng lưới sản xuất khu vực...

Ông Yoshifumi nhận định, các vấn đề chính đối với Việt Nam trong việc gia nhập AEC hiện nay gồm: Xóa bỏ thuế quan trong giai đoạn 2015-2018, thực hiện sớm các thỏa thuận thương mại; tăng cường và tạo thuận lợi cho các biện pháp tiêu chuẩn và đánh giá sự phù hợp; tiếp tục tự do hóa dịch vụ thông qua gói 10; đàm phán đồng thời RCEP và TPP.

Đánh giá về những cơ hội và thách thức của Việt Nam khi gia nhập AEC, ông Lê Triệu Dũng, Viện chính sách thương mại đa biên, Bộ Công thương cho biết “AEC sẽ mang lại nhiều cơ hội cho Việt Nam. Về thương mại, kết quả xây dựng AEC tới nay đã góp phần tạo ra các khuôn khổ tự do hóa, thuận lợi hóa thương mại".

Về đầu tư, Cộng đồng kinh tế Asean đã nâng cao vị thế VN với ý nghĩa là một cửa ngõ của Asean với thế giới, thu hút sự quan tâm của các đối tác Hoa Kỳ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc … Việt Nam có lợi thế về gia công, sản xuất nhờ nguồn lao động dồi dào, có lợi thế về nguồn tài nguyên thiên nhiên. Đầu tư từ các nước Asean vào các lĩnh vực như du lịch, sản xuất của VN tăng nhanh, hiện thực hóa tiềm năng đầu tư của Việt Nam.
CafeF/Infonet

Wednesday, December 17, 2014

Người Việt chưa giàu nhưng "sang": Chỉ vì thích phô trương!

"Tính cách của người Việt dù nghèo đói nhưng vẫn thích phô trương, thích khoe khoang, vẫn ăn chơi dù tiền không có".

PGS. TS Nguyễn Văn Nam - nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thương mại bày tỏ quan điểm trước việc người Việt mặc dù còn là nước nghèo, thu nhập thấp những vẫn chơi sang.

Phân tầng xã hội sâu sắc
 
Thời gian qua, Việt Nam liên tiếp nhận chứng nhận khu nghỉ dưỡng, nhà hàng sang trọng bậc nhất thế giới. Những thương hiệu đắt tiền bậc nhất về xe hơi, thời trang, trang sức… cũng đang hiện diện ở Việt Nam. Điều này có thể coi nghịch lý khi Việt Nam vẫn thuộc top các nước nghèo, mức lương trung bình chỉ nhỉnh hơn Lào và Campuchia? Ông bình luận như thế nào về điều này?

Đầu tiên phải nhìn nhận mặt tích cực, thứ nhất, VN rất giàu tài nguyên du lịch, nhưng không đủ sức khai thác, nên các nhà đầu tư nước ngoài đã bỏ vốn xây dựng những khu nghỉ dưỡng đạt tiêu chuẩn cao, được xếp hạng bậc nhất trên TG, tạo nên tiềm năng cho du lịch Việt. Thứ hai, đi ô tô sang trọng, dùng hàng hiệu thì có thể tiếp cận, sử dụng với thế giới đồ cao cấp, chứng minh 1 điều thanh niên VN, người dân Việt cũng có thể hòa nhập, tiếp cận được TG hiện đại, dễ hòa nhập với TG.

Về mặt tiêu cực, đó chính là, hiện nay, VN vẫn là nước nghèo, thu nhập trung bình, tỷ lệ người nghèo đói còn cao, thế nhưng, vẫn có một số người giàu có ăn chơi hạng sang, thượng hạng, điều này đã thể hiện mặt trái của XH là phân tầng xã hội một cách sâu sắc.

Rõ ràng phải có chính sách thỏa đáng cho kinh tế, để làm sao người giàu thì vẫn giàu lên, đồng thời người nghèo sẽ được hỗ trợ để xóa đói giảm nghèo.

Thế nhưng, tính cách của người Việt dù nghèo đói nhưng vẫn thích phô trương, thích khoe khoang, chính vì vậy, muốn ăn chơi hàng sịn, hàng hiệu, trong khi tiền không có. Đó là biểu hiện của sự khoe mẽ, muốn chứng tỏ bản thân không kém cạnh ai, đó cũng là tật xấu trong tính cách của người Việt.

Đồng ý rằng những khu nghỉ dưỡng, những nhà hàng sang trọng nhằm tới mục tiêu phục vụ khách nước ngoài. Thế nhưng phải hiểu như thế nào về những chiếc xe hơi có một không hai trên thế giới, trào lưu đua nhau xây trụ sở… như cung điện đã được chính các đại biểu Quốc hội phản ánh, những chuyến đi học hỏi kinh nghiệm “kiểu đại gia” của nhiều cán bộ dự án…? Bằng kinh nghiệm của mình, ông có thể phân tích, ai là những người được xài sang ở Việt Nam?

Giờ đây, cán bộ nhà nước thì phô trương sức mạnh của chính quyền địa phương, nên đua nhau xây trụ sở thật hoành tráng. Đâu chỉ dừng ở đó, họ còn xây dựng, nào là sân thể dục, sân tennis, sân golf để cán bộ đi chơi, thể hiện đẳng cấp.

Quy mô xây dựng thì cũng không kém cạnh ai, mặc dù dân đang nghèo, nhưng cũng xây hết nơi này đến nơi kia.

Tuy nhiên, có một thực tế phũ phàng, thực ra đối với cơ quan nhà nước, mọi việc không chỉ đơn thuần là phô trương, mà các anh làm dự án đó cũng là một cách để tham nhũng, để đục khoét vào tiền thuế của đất nước. Xây dựng cơ sở càng hoành tráng, vốn càng lớn thì mức chia chác, hưởng lợi càng cao.

Vì vậy, nên lãnh đạo nào cũng thích xây dựng, đời lãnh đạo nào cũng muốn xây hàng loạt trụ sở, ngoài ra còn tuyển người, tăng thêm nhiều biên chế, xây nhiều công trình công cộng, trong khi dân nghèo, thuế không đủ tiêu, nhưng khu tượng đài, tưởng niệm lại được đầu tư xây dựng với số vốn lên đến hàng nghìn tỷ.

Chính vì thế, những người "xài sang", chỉ có thể, một là, con cháu các cán bộ tham nhũng, vì đồng tiền đó không mất mồ hôi nước mắt cho nên có thể tiêu xài xả láng. Hai là, gia đình kinh doanh không chính đáng, buôn gian bán lận. Thành phần nhiều nhất, đó chính là gia đình có hoạt động thương mại, doanh nghiệp vệ tinh cho các cơ quan nhà nước, nếu có những dự án béo bở thì sẽ phân cho làm, vốn thì 1 nhưng được đầu tư 5 - 7 lần. Thêm nữa, là một số cán bộ công chức, làm DN kinh doanh gặp thời kiếm được nhiều tiền thì cũng có thể cho con ăn chơi xả láng.

Trở lại vấn đề GDP, mức lương trung bình thấp, nhiều chuyên gia đã lý giải đó là do Việt Nam có nền kinh tế gia công, khai thác và bán tài nguyên thô. Vậy phải hiểu sự “sang” này có nguồn gốc từ đâu? Có phải điều đáng mừng khi chúng ta có nhiều người “sang” đến thế, trong khi mức sống của đại đa số người dân vẫn vô cùng chật vật?

Người lao động VN, mãi chỉ là cửu vạn, là lao động chân tay, không có sự tìm tòi, để phát triển.
Còn cái sự "sang" này, nó đại diện cho lớp người gặp may có lối sống buông thả, ăn chơi, chứ không có gốc gác cụ thể. Thậm chí, theo tôi, họ được giáo dục ít, không có hiểu biết về kinh nghiệm XH, có tiền thì xài cho sướng, cho thỏa thích.

Tôi đã từng đi du lịch châu Âu, găp nhiều gia đình VN cũng đi du lịch, được biết ông bố làm chủ DN của một thành phố lớn, đưa cả nhà cùng vợ con đi du lịch. Thế mà, từ đứa trẻ, đến người lớn, ai thích gì thì mua lấy, khi rút ví ra toàn tờ 500 EURO, khiến cho người bán hàng còn quá bất ngờ.

Ở đây, để thấy, họ chi tiêu, không hề nghĩ tới cho tương lai của chính mình, hay tương lai của đất nước. Bên cạnh đó, là hệ thống quản lý của chúng ta hiện đang rất yếu kém, thậm chí ấu trĩ, không đủ sức điều chỉnh.

Thực sự, dân mình nhiều nơi khổ cực lắm, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, thậm chí trong những đợt rét đậm, người dân phải lấy áo đắp cho trâu, bò. Điều đau lòng hơn hết, đó chính là, những người này phải lao động hàng ngày, tích góp từng xu, để đóng thuế cho nhà nước, rồi cuối cùng sẽ được tiêu xài ở tầng lớp giàu sang. Đó chính là biểu hiện sự quản lý yếu kém của nền kinh tế.

Cơ chế, chính sách quản lý yếu kém

Việt Nam không làm được cái bỏ bao bì Samsung nhưng tỷ lệ số người sử dụng những loại điện thoại đắt tiền như vậy cao hơn nhiều so với những nước có mức thu nhập trung bình cao hơn. Đó có phải là một sự phản chiếu mờ những sự “sang” của đại gia hay của những người đặc tuyển nói trên? Phải lý giải việc một đất nước chưa giàu mà đã tâm lý phổ biến là xài… “sang” như Việt Nam như thế nào?

Theo tôi, do quản lý kém nên mới có tham nhũng, có buôn gián bán lậu, có làm ăn gian dối, có hàng giả, hàng nhái nhiều, từ đó, mới xuất hiện tầng lớp giàu "nứt khố đổ vách" bằng làm ăn phi pháp.
Ở nước ngoài, họ quản lý rất chặt, tiêu từng đồng XH đều quản lý được toàn bộ, bán hàng, hàng nào đúng giá, hàng nào không đúng, đều nắm bắt được, chế độ quản lý rất chặt chẽ.

Ngay như một ông thị trưởng nhận được một món quà, chỉ có giá trị 100 USD thôi mà không báo cáo thì cũng sẽ bị xử lý rất nghiêm, không như VN.

Để thấy, chính sách quản lý của chúng ta rất yếu kém, không kiểm soát được sản xuất, không kiểm soát được thu nhập của các tầng lớp nhân dân, không kiểm soát được đồng tiền đầu tư của nhà nước, cho nên đơn vị nào nhận được dự án đầu tư thì sẽ có thể kiếm được lợi, làm giàu, chia chác.
Từ đó, dẫn đến còn quá nhiều sơ hở để làm ăn phi pháp phát triển. Cũng như trường hợp của Bộ trưởng Trần Đức Truyền, mua hết nhà này đến nhà kia, cũng không ai biết, chỉ khi người dân lên tiếng, lúc đó cơ quan quản lý mới biết, còn nếu không đưa ra thì coi như khối tài sản đó vẫn chìm trong bóng tối.

Đó chính là hệ quả của cơ chế, chính sách quản lý yếu, không kiểm kê, kiểm soát được XH, mà càng cán bộ cấp cao càng không quản lý được.

Ông bình luận như thế nào về ý kiến, nền kinh tế tiêu thụ iPhone 6 nhưng không làm được nổi một chiếc ốc vít ô tô cũng như người đi bán máu để mua trang sức, dần dần sẽ suy kiệt và chết yểu? Có thể thay đổi tâm lý “sang” này của người Việt hay không và vì sao?

Hậu quả thì ai cũng sẽ nhìn thấy rõ, điều tất yếu là sẽ đưa đến sự suy thoái, yếu kém của nền kinh tế.
Cuối cùng, chỉ cần lừa nhau để sống, nhưng có lừa mãi được đâu. Vì vậy, nếu không có cải tiến, thì sẽ không phát triển hơn được.

Những năm qua, chúng ta năm nào cũng kêu gọi kê khai tài sản, nhưng tất cả chỉ là hình thức, mà không giải quyết được vấn đề cần làm. Tất nhiên tâm lý xài sang chủ yếu phải giáo dục, giai đoạn đầu cắn răng ra lao động, nhịn ăn, nhịn tiêu để phát triển sản xuất, trí tuệ.

Người đứng đầu, phải làm gương, từ cán bộ cấp cao, thì mới hiệu quả. Từ trước đến nay, cứ kêu gọi, phải học tập làm theo gương Bác Hồ nhưng có học không, có làm không, hay chỉ là hô hào, giáo dục chỉ là lý thuyết suông, nếu như vậy thì làm sao thuyết phục được người dân.
Nếu làm gương được thì mới nói được người khác, đó là điều chắc chắn!

Xin cảm ơn PGS.TS đã chia sẻ !
Theo Đất Việt

Người Việt chưa giàu đã sang: Vì kiếm tiền... dễ quá!

"Phải biết quản lý sao cho hợp lý, để xóa bỏ được văn hóa thích bằng chị bằng em của người Việt".

Đó là những chia sẻ của TS Bùi Ngọc Sơn, Trưởng phòng Kinh tế thế giới, Viện Nghiên cứu chính trị thế giới, trước câu chuyện xài sang của người Việt, ông Sơn cho rằng đây là tật xấu của người Việt cần sửa chữa.

Chơi ngông, chơi sang
 
PV:- Thời gian qua, Việt Nam liên tiếp nhận chứng nhận khu nghỉ dưỡng, nhà hàng sang trọng bậc nhất thế giới. Những thương hiệu đắt tiền bậc nhất về xe hơi, thời trang, trang sức… cũng đang hiện diện ở Việt Nam. Điều này có thể coi nghịch lý khi Việt Nam vẫn thuộc top các nước nghèo, mức lương trung bình chỉ nhỉnh hơn Lào và Campuchia? Ông bình luận như thế nào về điều này?

TS Bùi Ngọc Sơn:- Đầu tư như vậy, theo tôi là tính đường dài, tính triển vọng, dù sao VN cũng là nước có dân số gần 100 triệu người, kỳ vọng tương lai còn phát triển mạnh hơn nữa, cho nên những thị trường đồ xa xỉ sẽ phát triển.
Bên cạnh đó, họ đã nghiên cứu, thấy rằng cách tiêu dùng của người Việt, cũng giống như Trung Quốc, khi đã có bùng nổ về thu nhập, thì sẽ có phong cách chi tiêu mạnh mẽ, đó chính là triển vọng bán hàng, có thể bây giờ chưa lãi, nhưng trong tương lai sẽ phát triển lên. 

Còn với Lào, Campuchia các nhà đầu tư xác định, cũng có thể phát triển nhưng đây là những thị trường nhỏ, không thể bằng VN. Chỉ cần đặt một giả thiết, nếu như VN phụ thuộc vào 1 trung tâm ở Trung Quốc thì sẽ rất xa cho vấn đề chi phí, như xe ô tô hạng sang, phải tính bao gồm chi phí trong khu vực, để bảo dưỡng, rồi các dịch vụ, bắt buộc phải đặt ở nơi tương đối hợp lý.

Đặc biệt, do tầm kinh doanh của các hãng đã nhắm vào phong cách chi tiêu chơi sang, chơi ngông, đã chơi thì sẵn sàng chơi hết mình của người Việt.

Tiêu dùng ăn chơi là những thứ thuộc dạng ghê gớm, nhưng người Việt thuộc nước uống bia nhiều nhất, nhập khẩu rượu lớn nhất, nhập ô tô hạng sang nhiều nhất, thậm chí có những loại ô tô vừa để triển lãm ở Đức, Mỹ, vài ngày sau khi vừa hết triển lãm đã về tới VN. 

Thậm chí, họ có thể bỏ ra vài ngàn USD để cho các hãng đại lý để khi mà kết thúc triển lãm thì sẽ mang về VN ngay. Những khoản chi tiêu này quá hung hãn, cũng có thể vì những dấu hiệu như thế mà các hãng nhận thấy rõ ràng có nhu cầu kiểu chơi như thế rất mạnh, nên mới đặt các trụ sở ở VN. 

PV:- Đồng ý rằng những khu nghỉ dưỡng, những nhà hàng sang trọng nhằm tới mục tiêu phục vụ khách nước ngoài. Thế nhưng phải hiểu như thế nào về những chiếc xe hơi có một không hai trên thế giới, trào lưu đua nhau xây trụ sở… như cung điện đã được chính các đại biểu Quốc hội phản ánh, những chuyến đi học hỏi kinh nghiệm “kiểu đại gia” của nhiều cán bộ dự án…? Bằng kinh nghiệm của mình, ông có thể phân tích, ai là những người được xài sang ở Việt Nam?

TS Bùi Ngọc Sơn:- Theo tôi tất cả những việc này xảy ra đều là do cách quản lý. Nếu như đi theo dự án mà chỉ cưỡi ngựa xem hoa, dùng tiền ngân sách, chi ra cho các đoàn thì quá đáng chê trách. 

Hơn nữa, chuyện đi học hỏi chủ yếu giải quyết về mặt chính sách, mà không quan tâm đến kinh nghiệm, trách nhiệm của những người đi làm việc. Đắng lòng, có một thực tế phũ phàng đang diễn ra, nếu là công ty tư nhân thì dứt khoát các chuyến đi này sẽ rất hiệu quả, họ sẽ phải lăn lộn, xem xét học để làm. Trong khi anh đi theo ngân sách thì chỉ đi ngắm cảnh, như vậy thì sẽ không bao giờ có hiệu quả, chỉ coi đi làm cho có trách nhiệm, để về báo cáo.

Cho nên, tôi cho rằng, chừng nào vẫn còn dựa vào ngân sách để mà chi tiêu cho các hoạt động kiểu này thì không bao giờ thu lượm được gì từ nước ngoài.
Bên cạnh đó, theo tôi, xài sang còn 1 vấn đề nữa, đó chính là cách thức kiếm tiền của những người cảm thấy quá dễ dàng, kể cả quan chức. TQ cũng là 1 thị trường tiêu xài 1 cách bừa bãi, thể hiện sự sĩ diện là chính. Thế nhưng, khám phá mới thấy tham nhũng hiện nay đang diễn ra khủng khiếp, đồng tiền tham nhũng lấy được dễ dàng, nên chi tiêu cũng rất ghê gớm.
Người Việt nghèo nhưng thích bằng chị bằng em

Chi tiêu ở VN đang là dấu hiệu cảnh báo tình trạng tham nhũng cũng rất cao, mà người trên càng tiêu xài hoang phí thì người dưới sẽ phải đóng thuế vất vả là điều tất yếu.

Chuyện buồn cười từ cái ô tô

PV:- Trở lại vấn đề GDP, mức lương trung bình thấp, nhiều chuyên gia đã lý giải đó là do Việt Nam có nền kinh tế gia công, khai thác và bán tài nguyên thô. Vậy phải hiểu sự “sang” này có nguồn gốc từ đâu? Có phải điều đáng mừng khi chúng ta có nhiều người “sang” đến thế, trong khi mức sống của đại đa số người dân vẫn vô cùng chật vật?

TS Bùi Ngọc Sơn:- Thứ nhất, hiện tượng này báo hiệu cho vấn đề bất bình đẳng hiện nay đang gia tăng lên rất nhiều, xài sang tập trung vào một số người. Thứ hai, kinh tế hiện nay ở vào trạng thái khi đã thu lượm được tiền một thời gian, nhưng cảm thấy tiền không đầu tư được vào đâu, nên lại phải dùng để chơi bời, tâm lý kiếm tiền, thích tiêu, thỏa mãn nhu cầu bản thân. 

Nguyên nhân là bởi trên thị trường không tạo ra sự cạnh tranh, mà có muốn cạnh tranh cũng không được, bởi vì hiện nay nó đang tạo sự không công bằng, không đáp ứng được cái thu về. 

Trong khi có những người rất nhởn nhơ, nhờ vào những mối quan hệ kiếm tiền dễ dàng. Để thấy được rằng, động cơ của xã hội không hướng cho con người phát triển để tạo ra của cải, hướng sang chuyện tìm cách cạnh tranh nhau để kiếm vị trí thuận lợi.

Mặt khác, ở các nước mức độ cạnh tranh rất cao, tiền có được là do làm việc, vị trí có được là do bản thân mỗi người tạo ra, chứ không ai ban phát cho, nhưng VN lại có chuyện này. 

Cũng giống như bóng đá, muốn giữ chân một tiền đạo thì phải liên tục đi thi đấu hiệu quả, nếu như 1 vài trận xuống phong độ, huấn luyện viên sẽ sẵn sàng thay người khác. Có tạo ra áp lực như vậy thì con người mới hướng đến chuyên môn, tạo ra sản phẩm, đóng góp cho XH. 

Hơn thế, nền văn hóa VN có rất nhiều lễ hội, nên có tiền thì lại muốn ngồi chơi lễ hội cả tháng, chính vì vậy, nền kinh tế, nền văn hóa không có áp lực cạnh tranh.

Câu chuyện này, bắt nguồn từ vấn đề tổ chức xã hội kém, không bảo vệ được bản quyền nên không ai sáng tạo. Trong cơ quan nhà nước làm việc tốt những sếp không bằng lòng thì cũng không để làm gì, nhưng người có quan hệ tốt, nhưng được sếp khen, nhờ đó lại có vị trí ngon. 

Tôi cho rằng, chuyện xài sang thì cũng không có gì đáng mừng, chỉ có những người cụ thể được hưởng thì mừng, còn xét về mặt quốc gia là hoàn toàn không tốt.

Phải biết quản lý sao cho hợp lý, để xóa bỏ được văn hóa thích bằng chị bằng em của người Việt. Buồn cười là, đáng lẽ ra người ta làm được cái ô tô thì mình phải cố gắng nghĩ làm sao làm được cái như thế, không thì phải tốt hơn, nhưng cũng không làm được, lúc nào cũng chỉ nghĩ làm sao mua sắm được cho bằng chị, bằng em.

PV:- Việt Nam không làm được cái bỏ bao bì Samsung nhưng tỷ lệ số người sử dụng những loại điện thoại đắt tiền như vậy cao hơn nhiều so với những nước có mức thu nhập trung bình cao hơn. Đó có phải là một sự phản chiếu mờ những sự “sang” của đại gia hay của những người đặc tuyển nói trên? Phải lý giải việc một đất nước chưa giàu mà đã tâm lý phổ biến là xài… “sang” như Việt Nam như thế nào?

TS Bùi Ngọc Sơn:-  Văn hóa là cố hữu từ xưa, nên có thay đổi được hay không lại liên quan đến điều kiện kinh tế và cơ chế. Phải tạo ra được sự cạnh tranh, không làm thì mất việc, đã không có tiền thì không cho vay tiêu xài, phá sản thì phải chịu.

Còn nếu XH mà các vị trí do quan hệ mà có, không tạo ra áp lực cạnh tranh, kiếm ra tiền dễ dàng, thì sẽ càng thích thể hiện, càng bùng phát tiếp tục. Điều đầu tiên là phải thay đổi cơ chế mà trong đó con người muốn phát triển được, muốn có tên tuổi, nhiều tiền thì phải thật sáng tạo. Nếu không làm được thì chúng ta sẽ lại tiếp tục sống với lề lối văn hóa tiêu xài dữ dội hơn. 

Tôi khẳng định, nếu đưa vào quỹ đạo thì sẽ thay đổi được, sẽ bắt con người làm việc nhiều hơn, sẽ thấy áp lực đồng tiền kiếm ra là rất khó, nên phải có kế hoạch không tiêu xài bừa bãi.

PV:- Ông bình luận như thế nào về ý kiến, nền kinh tế tiêu thụ iPhone 6 nhưng không làm được nổi một chiếc ốc vít ô tô cũng như người đi bán máu để mua trang sức, dần dần sẽ suy kiệt và chết yểu? Có thể thay đổi tâm lý “sang” này của người Việt hay không và vì sao?

TS Bùi Ngọc Sơn:- Chúng ta không làm được chiếc ốc vít ô tô là do chính sách phát triển của nhà nước, cho nên năng lực sản xuất công nghệ quốc gia không phát triển được.

VN có được lợi thế lao động rẻ, tài nguyên vẫn còn nhiều, nhưng do thể chế nên không biết đầu tư vào đâu, cộng thêm quan hệ, dẫn đến tham nhũng làm bùng phát các hành vi chi tiêu kỳ quái. Chính cơ chế không khuyến khích làm ăn mà lại khuyến khích tìm quan hệ kiếm tiền, đã làm hư hỏng dần những nếp sống.
Tại sao chúng ta tiêu xài rất sang nhưng không làm ra được con ốc vít?

Đó là vì, công nghệ quốc gia thiếu những chính sách phát triển mang tính chất toàn diện, nên không thể tạo ra được cơ sở để sản xuất. Trong khi, người VN không phải không có kiến thức, tôi chắc chắn nếu có chính sách đúng đắn thì chúng ta có thể tạo ra nhiều sản phẩm.

Như thời gian vừa qua, những người dân ham khoa học cũng bỏ tiền ra tự sáng chế tàu ngầm, máy bay mini, đều có kết quả khả quan.

Để thấy hiện nay, thứ nhất, những người tự sản xuất ra sản phẩm khoa học, không có một thể chế nào để liên kết được với các nhà khoa học, sự tách rời giữa con người sáng tạo thực tế với những con người làm trong các viện nghiên cứu, đó là sai lầm. 

Thứ hai, những người có tâm huyết đưa ra những sáng chế, nhưng công an thì dọa bắt, để thấy đã không giúp lại còn đe dọa thì làm sao làm được việc, chỉ riêng sự việc đó cũng đủ để thấy có nhiều vấn đề kỳ quái vẫn đang tồn tại.
Chính vì vậy, bản thân quốc gia phải có trách nhiệm hỗ trợ, bảo vệ, giúp đỡ luật pháp, nếu chưa có thì phải khuyến khích họ sáng tạo, có như vậy thì mới phát triển được. Không nên để những điều vô cùng kỳ lạ, triệt phá mọi năng lực sáng tạo của quốc gia.

Còn tâm lý xài sang là rất khó thay đổi vì nó ăn sâu vào văn hóa, còn muốn thay đổi thì phải thay đổi khung cảnh thể chế để đưa con người vào lĩnh vực phải làm việc, phải cạnh tranh, thì mới dần dần thay đổi được.
Thích chi tiêu, thích thể hiện đó là tật xấu của người Việt.
- Xin cảm ơn những chia sẻ của TS!
Theo Đất Việt

Monday, December 8, 2014

Sức khỏe doanh nghiệp tại Việt Nam: Hai nửa sáng tối

Hoạt động của doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp trong nước tiếp tục trong tình trạng khá tương phản...
Công bố báo cáo về tình hình kinh tế Việt Nam sáng 3/12, Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam (World Bank) dự báo tăng trưởng kinh tế Việt Nam sẽ tăng nhẹ từ mức 5,4% năm 2013 lên 5,6% năm 2014.

Đáng chú ý là theo World Bank, hoạt động sản xuất kinh doanh của các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) và doanh nghiệp trong nước vẫn tiếp tục trong tình trạng khá tương phản, trong quá trình phục hồi kinh tế.

Cụ thể, số lượng doanh nghiệp trong nước đóng cửa hoặc tạm ngừng hoạt động đang ngày càng tăng. Năm 2013, tổng số doanh nghiệp trong diện này là 61 nghìn  so với con số 47 nghìn năm 2010.

Trong 10 tháng đầu năm 2014, có thêm 54 nghìn doanh nghiệp rơi vào tình trạng này, tăng khoảng 9% so với cùng kỳ năm trước. Đồng thời, số lượng doanh nghiệp mới thành lập lại giảm 6,5% .

Doanh nghiệp tư nhân trong nước dường như chịu tác động bởi các yếu tố: tiếp cận nguồn vốn hạn chế, nhu cầu tiêu dùng trong nước thấp và sân chơi bất bình đẳng so với khu vực doanh nghiệp nhà nước, World Bank nhận định.

Ngược lại, bản báo cáo cho rằng, khu vực có vốn đầu tư nước ngoài dường như không phải chịu quá nhiều áp lực của hệ thống quản lý trong nước, và hiện vẫn là nguồn tăng trưởng quan trọng của nền kinh tế Việt Nam.

Khu vực này đóng góp gần 20% GDP, 22% tổng vốn đầu tư, 2/3 kim ngạch xuất khẩu hàng hóa và tạo ra 1/4 việc làm cho khu vực doanh nghiệp chính thức. Ngành chế tạo, chế biến của Việt Nam vẫn là ngành chính thu hút nhà đầu tư nước ngoài: hiện ngành này chiếm khoảng 70% tổng số vốn FDI đăng ký.

Những yếu tố thu hút các nhà đầu tư quốc tế bao gồm giá nhân công cạnh tranh, lực lượng lao động tương đối có tay nghề (đối với hoạt động sản xuất cần nhiều nhân công) và kỷ luật, tình hình chính trị ổn định và vị trí liền kề chuỗi cung ứng của Trung Quốc, báo cáo viết.

Vẫn theo World Bank, tâm lý kinh doanh của khu vực FDI đã cải thiện trong vòng một năm qua. Phản ánh thái độ tương đối lạc quan của các nhà đầu tư nước ngoài, Chỉ số Quản trị Mua hàng (PMI) (được điều chỉnh theo mùa vụ) của khu vực sản xuất đã đạt mức 51 điểm vào tháng 10, một tín hiệu cho thấy khu vực này sẽ tiếp tục mở rộng.

Trước khi được World Bank nhấn mạnh tại báo cáo, sự tương phản giữa doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp trong nước cũng đã từng được đề cập ở không ít diễn đàn kinh tế của Việt Nam.

Vào cuối tháng 9/2013, TS. Nguyễn Xuân Thành, Giám đốc Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright cho rằng cỗ máy tăng trưởng của kinh tế Việt Nam có bốn động cơ, thì chỉ có một đang hoạt động.

Theo đánh giá của ông Thành, ba động cơ là khu vực doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp tư nhân và nông nghiệp đều trục trặc.

Chỉ còn khu vực FDI là tiếp tục có kết quả tốt chủ yếu nhờ các doanh nghiệp FDI thuộc nhóm ngành thâm dụng lao động và không bị tác động nhiều bởi những khó khăn kinh tế nội địa và yếu kém của thể chế kinh tế Việt Nam.

Vneconomy

Friday, December 5, 2014

TS. Nguyễn Trí Hiếu: Nghỉ Tết 9 ngày sẽ thiệt hại 2% GDP

Việc nghỉ Tết 9 ngày khiến năng lực sản xuất của cả nền kinh tế rất thấp trong tháng 2.2015, dẫn đến năng lực làm việc thấp, tất cả hoạt động kinh doanh sẽ bị ảnh hưởng... 

Tại phiên họp thường kỳ tháng 11.2014, ngày 1.12, Chính phủ đã thảo luận và nhất trí về nội dung tờ trình của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội về việc nghỉ Tết Nguyên đán và hoán đổi ngày nghỉ hàng tuần vào dịp nghỉ lễ năm 2015 với cán bộ, công chức, viên chức. 

Theo đó, Tết Nguyên đán 2015 (từ 15.2 đến hết ngày 23.2.2015) sẽ có 9 ngày nghỉ liên tục, tết Dương lịch 2015 được nghỉ 4 ngày. Thời gian nghỉ sẽ được các cơ quan đơn vị bố trí lịch làm bù.
Là người từng sống và làm việc nhiều năm tại Mỹ, chuyên gia tài chính ngân hàng - TS Nguyễn Trí Hiếu đã phân tích quyết định này ảnh hưởng thế nào đến sức sản xuất của nền kinh tế Việt Nam.

Nói là 9 ngày nhưng thực tế đến... 3 tuần


Theo TS. Nguyễn Trí Hiếu, ở đây có 2 cách nhìn, thứ nhất là ở góc nhìn văn hóa. 
Người Việt Nam có câu “tháng giêng là tháng ăn chơi”, nên thời gian nghỉ Tết 9 ngày giúp người dân có thêm thời gian nghỉ ngơi và đi chơi Tết. Khoảng thời gian nghỉ dài cũng giúp người thân gia đình có thể sum họp gặp gỡ nhau nhiều hơn, đặc biệt trong bối cảnh nền kinh tế thị trường bận rộn.

Ngày xưa người mình ở đâu thường làm ở đó, sinh sống quanh đồng ruộng trong lũy tre làng. Còn ngày nay, con người di chuyển từ Nam ra Bắc rồi từ Bắc vào Nam để làm việc, thành ra thời gian nghỉ tết kéo dài để người ta có thêm thời gian. 
Nhìn từ góc độ văn hóa, thời gian nghỉ tết lên đến 9 ngày như Chính phủ quyết định là hợp với tập quán, truyến thống.

Tuy nhiên, đứng trên quan điểm kinh tế thì đây là kỳ nghỉ quá dài. 
Ví dụ, bên Mỹ ít có khi nào có kỳ nghỉ dài như vậy trừ kỳ nghỉ lễ Tạ ơn vào thứ 5 nhưng phải làm lại vào thứ 6, do đó thường họ sẽ xin nghỉ cả ngày thứ 6 sau đó đi làm bù để có trọn 4 ngày nghỉ. Vì vậy kỳ nghỉ được xem là dài nhất là dịp lễ Tạ ơn. 
Còn lại nhiều nhất ngày nghỉ chỉ kéo dài 3 ngày thứ 6, thứ 7 và chủ nhật hoặc thứ 7, chủ nhật và thứ hai... rất ít khi họ kéo dài ngày nghỉ cả hơn một tuần như Việt Nam.

Với lịch nghỉ tết quá dài, ngoại trừ việc có thể thúc đẩy nhu cầu mua sắm trong dân, đẩy sức cầu của nền kinh tế đi lên còn lại thời gian nghỉ tết dài gây ra tiêu cực. 
Thứ nhất kỳ nghỉ kéo dài làm giảm năng lực làm việc, năng lực làm việc của người Việt Nam đã thấp lại thêm ngày nghỉ tết dài nền kinh tế sẽ mất sức lao động, tất cả hoạt động sản xuất kinh doanh sẽ bị ảnh hưởng. Do đó nếu tính thiệt hại về GDP với 9 ngày nghỉ trên 365 ngày thì sẽ mất khoảng 2% GDP. Một thiệt hại rất lớn.

Thứ hai về khía cạnh hội nhập toàn cầu, việc để ngày nghỉ tết quá dài có những tiêu cực, bởi trong khi cả thế giới làm việc vào giữa tháng 2 (năm 2015) thì mình lại nghỉ đến 9 ngày. Như chúng ta cũng biết thời gian đầu năm là giai đoạn quan trọng để thúc đẩy nền kinh tế thì mình lại nghỉ dài hạn.

Mặt khác, cần thấy rõ ngày nghỉ Tết tuy quy định 9 ngày nghỉ nhưng trong thực tế ngày nghỉ nhiều hơn. Ngay từ trước Tết khoảng 1 tuần lễ, các cơ quan rục rịch nghỉ tết hoạt động không hiệu quả, cơ quan hoạt động lẻ tẻ lãnh đạo nghỉ chúc mừng nhau, tiệc tùng tổng kết cuối năm…

Sau Tết, rất nhiều nơi còn "lảng vảng" không khí Tết, ít nhất kéo dài thêm 1 tuần lễ nữa. Vì vậy, chắc chắn dịp Tết năm nay chúng ta phải mất khoảng 3 tuần lễ trước trong và sau tết trước khi công việc trở lại bình thường.

Chỉ nên nghỉ 3 ngày là đủ

Ở phương Tây, họ không có ngày nghỉ kéo dài mà chỉ có nghỉ ngắn ngày, họ không mất thời gian chuẩn bị, do đó sau kỳ nghỉ bắt đầu vào công việc rất nhanh. 
Ngay cả Lễ Giáng Sinh cũng vậy, bên Mỹ ngay ngày 24 - đêm Giáng sinh, vẫn làm việc bình thường nếu về sớm nhất cũng phải sau 4 giờ chiều không ai về sớm hơn. Thậm chí ngày 25 là ngày lễ Giáng sinh nếu có nghỉ lễ cũng phải làm việc sau 12 giờ trưa.

Còn ngày giao thừa trước khi bước sang năm mới, nếu là ngày làm việc thì thường họ phải làm việc sau 12 giờ trưa mới được về chuẩn bị đón năm mới. Điều đó khác xa với cách chúng ta cho nghỉ quá dài. Điều đó lý giải tại sao năng suất lao động các nước phương Tây đặc biệt Mỹ luôn cao hơn Việt Nam nhiều lần.

Việc ngày nghỉ kéo dài khiến năng lực sản xuất của cả nền kinh tế rất thấp trong tháng 2, dẫn đến năng lực làm việc thấp. Do vậy, gần như chúng ta mất gần hết cả tháng 2 trước khi mọi hoạt động trở lại bình thường, nên với thời gian nghỉ tết như vậy với phong tục tập quán văn hóa “tháng ăn chơi” ảnh hưởng đến nền kinh tế rất nhiều.

"Ở khía cạnh cá nhân tôi cho rằng thời gian nghỉ tết đến 9 ngày là quá dài. Theo tôi ngày nghỉ tết chỉ nên kéo dài 3 ngày là đủ gồm mùng 1, mùng 2 và mùng 3", ông nói.
Năng suất lao động của Việt Nam năm 2013 thuộc nhóm thấp nhất khu vực châu Á - Thái Bình Dương, thấp hơn Singapore 15 lần, thấp hơn Nhật Bản 11 lần và thấp hơn Hàn Quốc 10 lần... so với các nước ASEAN - 6 (các nước phát triển hơn trong ASEAN) và đứng cuối bảng so với các nước châu Á - Thái Bình Dương. Năng suất lao động Việt Nam bằng 1/5 lao động Malaysia, 2/5 Thái Lan và 1/15 Singapore. (theo báo cáo Tổ chức Lao động quốc tế mới công bố)
(Theo Giáo dục Việt Nam)

Wednesday, December 3, 2014

14 đặc điểm của giới tỷ phú thế giới

Theo trang Business Insider, thế giới có 12 triệu người là triệu phú USD, nhưng trong số đó chỉ có 2.325 người đạt tới địa vị tỷ phú. Dựa trên báo cáo Billionaire Census mà hãng nghiên cứu Wealth-X đưa ra mới đây, trang này đã tìm ra 14 đặc điểm của giới tỷ phú toàn cầu:

1. Tính bình quân, mỗi tỷ phú trên thế giới sở hữu khối tài sản ròng trị giá khoảng 3 tỷ USD, tương đương giá trị của công ty ứng dụng tin nhắn hình ảnh Snapchat.

2. Tổng tài sản của giới tỷ toàn cầu năm nay đạt 7,3 nghìn tỷ USD, tăng 12% so với năm ngoái. Con số này lớn hơn giá trị vốn hóa thị trường của tất cả các công ty trong chỉ số chứng khoán Dow Jones gộp lại. Ngoài ra, tổng tài sản của các tỷ phú còn lớn hơn cả GDP của Nhật Bản.

3. Tổng số 2.325 tỷ phú của thế giới đang nắm quyền kiểm soát 4% tài sản trên toàn cầu. Wealth-X cũng nói rằng, 1% dân số giàu nhất thế giới đang kiểm soát 40% tài sản trên toàn cầu.

4. Cứ 3 triệu người trên Trái Đất mới có 1 người là tỷ phú USD.

5. Châu Âu có nhiều tỷ phú hơn bất kỳ khu vực nào khác trên thế giới, với 775 người.

6. Nhưng Mỹ mới là nước có nhiều tỷ phú nhất trong số các quốc gia trên thế giới. Nước này có 571 tỷ phú, trong đó có 57 người mới đạt tới địa vị tỷ phú từ năm ngoái.

7. Có 60% số tỷ phú trên thế giới là những người tự tay gây dựng cơ đồ như Jack Ma hay Larry Ellison. Trong khi đó, 26,9% trở thành tỷ phú nhờ đầu tư tài sản được thừa kế. 13% thành tỷ phú ngay khi thừa kế.

8. Trở thành tỷ phú cũng mất kha khá thời gian. Tuổi trung bình của các tỷ phú trên thế giới là 63 tuổi. 93% số tỷ phú trên thế giới ở độ tuổi trên 45.

9. Các tỷ phú đầu tư nhiều vào bất động sản, với mức đầu tư trung bình vào lĩnh vực này là 160 triệu USD mỗi người. Họ thường có 4 bất động sản, và đây được xem là một đặc điểm của “lối sống tỷ phú”.

10. Các tỷ phú có xu hướng sở hữu “các tài sản đắt giá không phải là bất động sản”. Chẳng hạn, có 30 tỷ phú sở hữu một đội bóng hoặc một giải đua ngựa. Những tài sản khác mà các tỷ phú ưa thích bao gồm du thuyền, máy bay, siêu xe và các tác phẩm nghệ thuật.

11. Đa số tỷ phú thích kết hôn. 65% trong số họ có vợ/chồng.

12. Nhiều tỷ phú từng theo học các trường đại học danh giá nhất của Mỹ, hay còn gọi là nhóm trường Ivy League. Có hơn 700 trường đại học trên thế giới mà các tỷ phú từng theo học, nhưng Ivy League vẫn là nhóm trường sản sinh nhiều tỷ phú nhất. Trong đó, Đại học Pennsylvania có 22 tỷ phú, Đại học Harvard có 22 tỷ phú, và Đại học Yale có 20 tỷ phú.

13. Tuy vậy, vẫn có một con số đáng ngạc nhiên các tỷ phú không có bằng đại học. Có tới 35% tỷ phú của thế giới chưa từng tốt nghiệp đại học.

14. Các tỷ phú có xu hướng làm việc trong ngành tài chính. Khoảng 20% tỷ phú ghi dấu sự nghiệp ở Phố Wall hoặc các thị trường tài chính khác.
Theo Vneconomy 

Thursday, November 20, 2014

Giới siêu giàu đang thích giữ tiền mặt

Số người sở hữu tài sản từ 30 triệu USD trở lên, gọi là người siêu giàu, trên toàn cầu đã tăng lên mức cao kỷ lục. Tiền mặt chiếm một tỷ lệ lớn trong tài sản ròng của khối này, dẫn tới nguy cơ rủi ro trong trường hợp có cú sốc tài chính từ bên ngoài. 
Giới siêu giàu đang thích giữ tiền mặt (ảnh minh họa)
Một báo cáo mới do hãng nghiên cứu Wealth-X và ngân hàng Thụy Sỹ UBS phối hợp thực hiện cho thấy, trong thời gian 1 năm tính đến tháng 6/2014, thế giới có thêm 12.040 người siêu giàu, tăng 6% so với năm 2013. Với mức tăng này, số người siêu giàu trên thế giới đạt 211.275 người, cao chưa từng có từ trước đến nay.

Tổng giá trị tài sản ròng của nhóm này hiện cao gấp đôi GDP của Mỹ. Dữ liệu của Ngân hàng Thế giới (WB) cho thấy, GDP của Mỹ hiện ở mức gần 17 nghìn tỷ USD.
Theo hãng tin CNBC, Giám đốc đầu tư Simon Smiles thuộc công ty quản lý tài sản UBS Wealth Management đã lên tiếng cảnh báo về những rủi ro mà giới siêu giàu của thế giới đang phải đối mặt.
“Các cá nhân siêu giàu đang nắm giữ khoảng 25% tài sản của họ dưới dạng tiền mặt. Đây là một tỷ lệ tiền mặt cực cao”, ông Smiles nói.
Ông Smiles nhận định rằng, việc nắm giữ nhiều tiền mặt có thể giá trị tài sản của giới giàu hao hụt vì lạm phát, nhưng bên cạnh đó, việc nắm giữ trái phiếu chính phủ Đức hay Mỹ cũng không còn an toàn như xưa. Theo ông Smiles, triển vọng lợi nhuận của các tài sản này đang có chiều hướng giảm sút.
Mặc dù vậy, Smiles đánh giá , sự tập trung tài sản có lẽ mới là rủi ro lớn nhất đối với giới siêu giàu hiện nay. “Các cá nhân siêu giàu có 2/3 tài sản nằm trong các cơ sở kinh doanh chính của họ”, Smiles nói.
Theo bản báo cáo, cầu hết các cá nhân siêu giàu đều là những người tự mình làm ra tài sản và sở hữu các công ty tư nhân do họ sáng lập nên. Giá trị tài sản của các cá nhân siêu giàu trong các công ty tư nhân này lớn khoảng gấp đôi so với tài sản mà họ nắm giữ trong các công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán.
Sự phân bổ tài sản mất cân đối như vậy khiến giới siêu giàu dễ chịu rủi ro trước những cú sốc từ bên ngoài như thay đổi công nghệ, quy chế mới, và rủi ro địa chính trị mới.
Bản báo cáo dự báo, số cá nhân siêu giàu trên thế giới sẽ đạt 250.000 người trong vòng 5 năm tới, tăng 18% so với con số của năm nay.
Bắc Mỹ và châu Âu tiếp tục là hai khu vực có số người siêu giàu nhiều nhất. Trong đó, Mỹ dẫn đầu với 69.560 người siêu giàu, báo cáo cho hay. Tuy vậy, châu Á mới là khu vực nơi số lượng người siêu giàu tăng trưởng với tốc độ nhanh hơn cả.
Theo Dân Trí/CNBC