Showing posts with label thiên tài. Show all posts
Showing posts with label thiên tài. Show all posts

Saturday, April 25, 2015

Thói quen ngủ của những người giàu có và nổi tiếng

Một số người giàu có, nổi tiếng và có tầm ảnh hưởng lớn trong lịch sử nhân loại có thói quen ngủ rất khác lạ.
  
Theo Trí Thức Trẻ

Friday, February 6, 2015

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học

Liệu bạn đã bao giờ tự hỏi rằng, bản thân mình học hỏi được gì từ những bộ não vĩ đại của những thiên tài sau thành tựu của họ?

Nói đến thiên tài hẳn bạn sẽ luôn muốn khám phá bên trong phần trí não và hiểu hơn về những điều không tưởng họ đã thực hiện. Cho dù đó là việc chế ra loại phương tiện nhanh nhất, giúp người mù nhìn thấy trở lại hay đột phá về mặt không gian thì thành công luôn phải gắn liền với việc nâng cao mức độ tri thức. 

Vậy chúng ta có thể học được điều gì từ trí tuệ của những con người xuất chúng? Hãy cùng tìm hiểu 6 bài học quý giá được rút ra từ các nghiên cứu về những thiên tài qua tổng hợp dưới đây.

Bài học số 1: Những thử thách mới đòi hỏi lối tư duy mới

Bạn đã bao giờ nảy ra ý tưởng sáng tạo một chiếc xe với một phần giống ô tô, phần giống máy bay phản lực lai với tàu vũ trụ? Hay bạn muốn sáng chế ra phương tiện giao thông mặt đất mang tên Bloodhound SSC có thể đạt đến vận tốc 1.000m/p?
 
Một trong những thử thách khó khăn nhất để hoàn thiện Bloodhound SSC là việc thiết kế lốp xe. Các chuyên gia vô cùng đắn đo khi làm sao để thiết kế ra những chiếc lốp xe có thể giúp xe di chuyển nhanh nhất thế giới, ổn định và chắc chắn khi xe đạt tốc độ siêu thanh ngay cả khi với nguồn lực hạn chế?

Sau rất nhiều suy tính về vấn đề công nghệ làm nên chất liệu lốp xe, Mark Chapman - kỹ sư trưởng của dự án Bloodhound đã cho rằng: Việc chỉ đi vào lối mòn suy nghĩ cũ chỉ khiến chúng ta thêm bế tắc. 

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 2

Do đó họ đã chấp nhận một cách tiếp cận mới, tiến hành nhiều thí nghiệm thực tế rồi chắp nối tất cả những con số thống kê lại với nhau để xem xét. Kết quả thật đáng ngạc nhiên, một loại lốp xe mới đạt yêu cầu đã ra đời. Điều này càng chứng tỏ rằng, việc tạo ra những lối tư duy mới trước mỗi thử thách sẽ khiến bạn thành công.

Bài học số 2: Hãy để những bằng chứng dẫn lối cho bạn

Nhà địa vật lý Steven Jacobsen của Đại học Northwestern cùng những đồng nghiệp tin rằng, nguồn nước trên Trái đất được sinh ra từ các ngôi sao Chổi. 

Nhưng bằng việc nghiên cứu những hòn đá, ông phát hiện ra, nước ẩn bên trong khoáng chất ringwoodite - nhân tố nằm ngay trong chính lớp vỏ Trái đất.

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 3
Điều này cũng giúp lý giải cho sự hình thành của các đại dương vốn được sinh ra từ trong lòng Trái đất hàng thế kỷ trước.

Nhà vật lý chia sẻ rằng: "Những phát hiện quan trọng này sẽ giúp ích rất nhiều trong những nghiên cứu tiếp theo của tôi. Thời gian sẽ chứng minh giả thuyết mà tôi đưa ra về Trái đất là đúng đắn. Trên thực tế, việc tìm ra những điều mới lạ thực sự khiến tôi rất hưng phấn - đó chính là nguồn động lực lớn, tạo tiền đề cho nghiên cứu của tôi".

Bởi vậy, các chuyên gia đã rút ra kết luận rằng, hãy để những bằng chứng tìm được dẫn lối bạn. Tiếp tục kiên trì, cuối cùng, bạn cũng sẽ tìm được điều bạn muốn.

Bài học số 3: Hãy cháy hết mình

Tiến sĩ khoa học Sheila Nirenberg tại Đại học Cornell đang cố gắng phát triển một loại thiết bị mới để hỗ trợ cho những người mù. Ý tưởng chính của thiết bị này là kích hoạt một loại tín hiệu giúp truyền thông tin từ mắt đến não. “Từ khi nảy ra ý tưởng này, tôi gần như quên ăn quên ngủ - tất cả những gì tôi muốn là làm việc”, Nirenberg chia sẻ.

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 4
Cô nói thêm: “Đôi khi tôi cảm thấy mệt mỏi và hoàn toàn kiệt sức. Nhưng rồi chỉ cần nhận được email từ một ai đó đang bị thoái hóa điểm vàng và họ dường như hoảng loạn, không thể nhìn rõ mặt của con cái mình thì tôi lại như có thêm động lực. Điều đó cho tôi rất nhiều năng lượng để tiếp tục công việc mình đang làm. Cuối cùng tôi đã thành công".

Bài học số 4: Đáp án đôi khi không phải là thứ bạn nghĩ

Sylvia Earle đã dành hàng thập kỷ để cố gắng tìm hiểu về đại dương theo một cách hoàn toàn mới. Cô mơ ước sẽ có một loại tàu ngầm có thể đưa các nhà khoa học đến nơi sâu nhất của đại dương để nghiên cứu. Vậy loại vật liệu nào có thể chịu được áp suất khủng khiếp của đại dương ở nơi sâu hàng ngàn dặm dưới đáy biển? 

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 5
Earle nói: “Đó có thể là thép, cũng có thể là titanium hoặc đôi khi là một phần sứ hoặc nhôm. Nhưng câu trả lời cuối cùng mà chúng tôi tìm ra lại là kính. Kính quả thực là một loại vật liệu siêu cấp”. 

Theo tính toán của cô, một khối cầu bằng kính mỏng với độ dày chỉ từ 10 - 15 cm là đủ để đảm bảo an toàn cho các nhà thám hiểm lặn xuống đáy đại dương.

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 6
Theo Tony Lawson, kỹ sư điều hành tại dự án Tàu ngầm khám phá đại dương của Earle: "Kính là loại vật liệu phổ biến nhất và được con người biết đến đã từ rất lâu. Kính có cấu trúc phân tử phần nào giống với chất lỏng hơn là dạng xếp theo lưới mắt cáo hay được tìm thấy ở các chất khác. Chính vì vậy, khi bị dồn nén từ mọi phía với áp lực lớn như ở dưới đáy đại dương, các phân tử sẽ xích lại gần nhau hơn và làm cho kết cấu của nó trở nên bền chắc hơn”.

Bài học số 5: Đôi khi bạn cần may mắn song hành

Được xem là một trong những câu chuyện thành công nhất của lịch sử khám phá vũ trụ - bản kế hoạch được lên trong 20 năm đã kết thúc bằng việc tàu Philea đáp xuống Sao chổi 67P cách Trái đất 300 triệu dặm. 

Theo Stephan Ulamec - quản lý dự án, thử thách lớn nhất ở đây là thiết kế tàu thăm dò làm sao để Philea có thể hạ cánh an toàn trên một bề mặt mà người ta chưa xác định được chính xác đó là gì. 

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 7
Ulamec chia sẻ: “Chúng tôi không biết gì về kích thước vật thể, múi giờ ngày và đêm, ảnh hưởng của nhiệt độ với thiết kế, hay cả vấn đề trọng lực, bề mặt vật thể trông thế nào để thiết kế lúc tàu hạ cánh”.

Tuy nhiên, dựa trên việc giả định rằng bề mặt Sao Chổi giống như một củ khoai tây mà tàu thăm dò có thể hạ cánh, các chuyên gia đã tạo ra một thiết kế có thể đương đầu với mọi loại thông số của cấu trúc bề mặt vật thể đó. 

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 8
Tuy vậy, mọi thứ không hoàn toàn diễn ra theo đúng kế hoạch - hai thập kỷ chuẩn bị kỹ lưỡng, tính toán từng chi tiết cho bản thiết kế có thể chỉ thất bại trong vài phút ngắn ngủi. 

Mỏ neo của Philea đã không phóng ra theo như kế hoạch và bị bong mất trước khi tàu thăm dò đáp xuống bề mặt sao chổi và bắt đầu truyền tín hiệu về. Bởi vậy, các nhà khoa học cho rằng, yếu tố may mắn cũng đóng góp một phần không nhỏ trong thành công của những nghiên cứu.

Bài học số 6: Thiên tài là một định nghĩa mơ hồ

Nhiều người cho rằng, ai đó phát minh ra một ý tưởng mới lạ, độc đáo hay có sáng chế tuyệt vời là những thiên tài. Tuy nhiên theo tiến sĩ Sheila Nirenberg, thiên tài là một định nghĩa hoàn toàn mơ hồ. Bởi bên ngoài thế giới kia còn rất nhiều những thiên tài ẩn giấu khác mà chúng ta chưa khai phá. 

6 bài học ai cũng cần cho cuộc sống từ giới khoa học 9

Kiến thức vô cùng sâu rộng và không ai có thể tự tin nói rằng "tôi là thiên tài - tôi biết mọi điều trên thế giới này". Vì thế, bạn hãy cứ làm theo những gì bạn đam mê, khoa học bao la luôn rộng mở chào đón những "thiên tài". 

Nguồn: BBC
 
Theo
Tường Minh / Trí Thức Trẻ
 

Wednesday, January 7, 2015

Những thiên tài toán học đang vận hành Phố Wall

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. 


Phố Wall (Wall Street) giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận giờ được tính trên sự khác biệt một phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng. 



Còn nhớ năm ngoái, một tin nhắn Twitter đã được tài khoản của hãng tin Mỹ Associated Press (AP) đăng tải. Nội dung của mẩu tin này là "Tin khẩn cấp: 2 vụ nổ xảy ra tại Nhà Trắng, Barrack Obama bị thương". Hẳn nhiên, đây không phải là thông tin chính xác: tài khoản Associated Press nói trên đã bị một nhóm hacker tự xưng là "Quân đội điện tử Syria" tấn công chiếm quyền sử dụng.


Chỉ trong vòng vài mili-giây, tin nhắn Twitter này đã bị các máy tính của Phố Wall nhận diện là sai lệch.

Nhưng, nhiều máy tính khác của Phố Wall thì không thông minh tới như vậy. Được lập trình để nhận diện các từ ngữ có thể gây ảnh hưởng tới giá cổ phiếu toàn cầu, các máy tính này ngay lập tức thực hiện vô số giao dịch khi phát hiện ra các từ như "Obama", "vụ nổ" và "Nhà Trắng". Trong vòng vài giây, chỉ số Dow Jones sụt giảm 140 điểm. Hơn 200 tỷ USD tiền vốn tan vào mây khói.


Vài phút sau, sau khi tin nhắn Twitter của Associated Press đã được xác định rõ ràng là một thông tin sai lệch, các sàn chứng khoán lại nhanh chóng hồi phục và trở lại với mức đạt được trước khi tin Twitter nói trên được đưa ra.

Với nhiều người, sự thật rằng chỉ một tin đồn giả mạo trên Twitter cũng có thể khiến 200 tỷ USD "bốc hơi" là quá khó tin.


Nếu câu trả lời của bạn là "con người", bạn đang lạc hậu đến mức không thể tin được. Trong vòng một thập kỷ qua, máy tính đã tiến hành "lật đổ" con người để thống trị sàn chứng khoán. Những nhân vật dạng như Gordon Gekko (nhân vật trong bộ phim lừng danh Wall Street của đạo diễn Oliver Stone) – những nhà môi giới có bộ tóc bạc, mặc những bộ complet giá hàng nghìn đô la giờ đã bị thay thế bởi các siêu máy tính có thể phân tích dữ liệu, mua và bán hàng nghìn cổ phiếu trong nháy mắt.

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Thời của những bản sao Gordon Gekko (phim Wall Street) đã kết thúc.

Ngày hôm nay, khi đến thăm một sàn giao dịch nào đó, bạn sẽ không còn thấy cảnh tượng những người đàn ông mặt mũi căng thẳng gào thét vào điện thoại như một cảnh phim nào đó trong The Wolf of Wall Street nữa. Thay vào đó, bạn sẽ thấy những người điềm tĩnh ngồi trước màn hình máy tính để theo dõi các giao dịch mà máy tính vừa thực hiện thay cho họ.


Có tới 70% lệnh mua hoặc bán trên Phố Wall được thực hiện từ phần mềm máy tính. Những người điềm tĩnh mà chúng ta vừa nhắc tới ở trên đều là các thiên tài toán học, tác giả của các phần mềm này. Thế chỗ cho Gordon Gekko và Jordan Belfort, các lập trình viên này đã trở thành "những người thông minh nhất trong sàn giao dịch".


Với Phố Wall, đây là thời đại của các thuật toán cao siêu.


Cuộc xâm lấn của toán học vào thị trường chứng khoán


Các nhà toán học bắt đầu xâm chiếm thế giới tài chính vào thập niên 1960. Vào năm 1967, Edward Thorp, giáo sư bộ môn toán tại Đại học California đã cho xuất bản một cuốn sách có tên Beat the Market (Đánh bại cả thị trường). Cuốn sách này hé lộ về cách bán cổ phiếu với giá cao và mua lại với giá thấp hơn – một biện pháp kiếm tiền vốn được Thorp phát minh khi chơi blackjack (roi gân bò) tại các sòng bài. Cuốn sách này thành công tới mức các sòng bạc buộc phải thay đổi luật chơi blackjack, còn thị trường chứng khoán thì vĩnh viễn thay đổi.

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Edward O. Thorp
Năm 1974, Thorp sáng lập một quỹ đầu tư có tên Princeton/Newport Partners. Tài sản ông kiếm được khủng khiếp tới mức vào năm 1988, ông tuyên bố tỉ lệ lãi hàng năm vượt mức 20%.

Cũng chính vào thời điểm này, thị trường việc làm cho các nhà khoa học bắt đầu sụt giảm trầm trọng. Sau khi NASA thực hiện thành công nhiệm vụ đưa con người lên Mặt trăng vào năm 1969, chính phủ Mỹ bắt đầu cắt giảm các khoản vốn dành cho nghiên cứu khoa học và tập trung vào cuộc chiến tại Việt Nam.

"Một thế hệ các nhà vật lý học bỗng dưng phải cầm tấm bằng PhD bước chân vào một thị trường việc làm đã kiệt quệ", James Owen Weatherall, tác giả cuốn The Physics of Finance (tạm dịch: Vật lý học Tiền tệ) cho biết. Những người này buộc phải tìm cách tự nuôi sống bản thân, và khi nhìn thấy lượng tiền khổng lồ tiếp tục đổ về Phố Wall, họ quyết định bước chân vào thị trường tài chính.

Sau đó, sự kiện Liên Xô sụp đổ mang một loạt các nhà khoa học thuộc khối Hiệp ước Warsaw (Vác-xa-va) tới nước Anh. Cùng với các nhà vật lý học thất thế tại Mỹ, các nhà khoa học Đông Âu này đã mang tới một phương pháp phân tích dữ liệu mới, và cùng với đó là niềm tin rằng với sức mạnh tính toán đạt một mức nhất định, con người có thể dự đoán chính xác về thị trường tài chính. Đây được coi là điểm khởi đầu cho một bộ môn khoa học mới: phân tích định lượng.


Và, nhà phân tích định lượng tài chính nổi tiếng nhất cũng là một thiên tài toán học: Jim Simons.

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Jim Simons, nhà khoa học, thương gia vĩ đại.

Với các nhà vật lý học, Simons là một huyền thoại sống. Học thuyết Chern-Simon do ông là đồng tác giả được coi là một trong những yếu tố quan trọng nhất của lý thuyết dây (lý thuyết đồng nhất hạt và các lực cơ bản). Với bộ râu bạc, nỗi sợ vô lý dành cho... tất chân và vẻ ngoài rất "tri thức", ít ai sẽ nghĩ rằng Simons sẽ bước chân vào thế giới Wall Street xô bồ, hỗn loạn.


Nhưng đến năm 1982, ông sáng lập ra Renaissance Technologies, một công ty có mức độ thành công vô cùng đáng nể phục: quỹ Medallion của Renaissance đạt mức hồi vốn lên tới... 2.478,6% trong 10 năm đầu tiên. Ngay cả công ty quản lý quỹ Soros Fund Management của huyền thoại George Soros – người đã kiếm được 1 tỷ USD trong cuộc khủng hoảng tài chính tại Anh vào năm 1992, cũng không thể đạt mức này.


Ngay cả khi đã bình ổn, quỹ Medallion vẫn đạt tới tỷ lệ thu lời 40%/năm. Thuật toán quản lý bí mật và vô cùng phức tạp đằng sau Medallion đã giúp Jim Simons trở thành một trong những tỷ phú hàng đầu thế giới với khối tài sản hơn 10 tỷ USD.


1/3 trong số 200 nhân viên đang làm việc cho Simons trong một căn phòng buồn tẻ đặt tại Long Island, New York có bằng tiến sĩ, không phải là trong lĩnh vực tài chính, mà là trong toán học, vật lý học và thống kê. Renaissance Technologies được coi là "bộ phận vật lý và toán học tuyệt vời nhất trên thế giới" và thậm chí, theo Weatherall, còn "tránh tuyển dụng bất kỳ một người nào mang dáng dấp của Phố Wall".


Cuốn sách của Weatherall cho biết: "Các tiến sĩ tài chính không nên xin vào làm tại đây; các nhà môi giới đã từng làm việc tại một ngân hàng đầu tư truyền thống hoặc các quỹ đầu tư khác cũng vậy. Bí quyết thành công của Simons là tránh xa các chuyên gia về tài chính".


Không có gì đáng ngạc nhiên, các nhà môi giới truyền thống của Phố Wall rất ghét các nhà phân tích định lượng. Những người này đã đẩy các bản sao của Gordon Gekko ra khỏi vị trí số 1 tại sàn giao dịch, và quan trọng hơn, văn hóa giữa 2 thế hệ "ngôi sao" này là hoàn toàn khác nhau: các nhà phân tích định lượng không ăn mặc hào nhoáng và thậm chí còn có phần hơi kỳ cục.

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.ơ
Một nhân viên bán phần mềm ẩn danh chia sẻ lại về cách giao tiếp của các nhà phân tích định lượng làm việc cho các quỹ đầu tư:

"Họ không nói chuyện phiếm. Khi một người đón tôi tại lễ tân và lên thang máy, tôi học được nguyên tắc rằng bạn không nên nói chuyện với họ về, ví dụ, thời tiết. Họ có vẻ không hiểu cách giao tiếp của bạn. Họ nghĩ rằng bạn đang muốn nói một điều gì đó cao siêu về khí tượng học. Ngay cả những câu đùa vô hại cũng vậy... Họ nhìn lại bạn với ánh mắt trống trải".

Công việc của các nhà phân tích định lượng tài chính là gì?


Patrick Boyle và Jesse McDougall điều hành quỹ đầu tư của mình từ một căn nhà nhỏ đặt tại thị trấn Islington, London, Anh. Văn phòng của họ đặt cạnh một quán cafe yên bình, nơi mà những người chủ quán hiền lành có lẽ sẽ cảm thấy khiếp sợ về "chu trình tư bản" đang diễn ra bên trong nhà hàng xóm của mình.

Trong văn phòng của mình, Boyle và McDougall đặt tới 3 màn hình máy tính. Họ bắt đầu làm việc từ 7 giờ sáng và kết thúc lúc 7 giờ tối. "Chúng tôi có màn hình máy tính trong bếp và trong phòng khách. Nhờ đó mà chúng tôi có thể theo dõi thị trường khi đang ngồi ăn tối, và chúng tôi cũng có thể đăng nhập từ xa khi đi chơi buổi tối".
Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Trên biểu đồ theo dõi hoạt động của quỹ đầu tư do Boyle và McDougall sáng lập, đường hiển thị không hề xuống dốc khi thị trường tụt dốc. Tốc độ tăng của đường hiển thị này thậm chí còn nhanh hơn cả chỉ số FTSE của Anh.

"Chúng tôi làm được điều này thông qua toán học. Chúng tôi mua dữ liệu thị trường chứng khoán và phân tích chúng. Điều này giống như là dự đoán thời tiết vậy – chúng tôi có thể đưa ra các phát biểu dạng như ‘khả năng 65% là thị trường sẽ tăng từ lúc mở đến lúc đóng', nhờ đó mà chúng tôi sẽ có tỷ lệ sinh lời từ đầu tư ngắn hạn ở mức trên 50%, và nếu bạn có thể quản lý đầu tư ngắn hạn tốt, bạn sẽ kiếm được lời".


"Anh đã viết chương trình phần mềm này như thế nào", phóng viên cất tiếng hỏi Boyle.

"Một cách chậm rãi".

Boyle có thể lập trình một cách chậm rãi, nhưng tốc độ thực hiện giao dịch sẽ không thua kém gì những tia chớp. Quỹ đầu tư của Boyle và McDougall không tham gia vào giao dịch tần suất cao HFT (giao dịch thực hiện qua hệ thống phân tích và đặt lệnh tốc độ chớp nhoáng), nhưng tiềm năng của loại giao dịch này là rất khủng khiếp: "Trong một mili-giây giá cổ phiếu có thể chỉ tăng đúng 1 cent. Trong một mili-giây này, với HFT bạn có thể mua bán hàng trăm cổ phiếu hàng nghìn lần và kiếm lời".


Chứng khoán giờ là cuộc chơi của tốc độ


Từng đảm trách vị trí phân tích định lượng cho một ngân hàng lớn tại Anh, Simon Jones, 36 tuổi kể lại về công việc phụ trách các giao dịch HFT:


"Những người tôi từng cùng làm việc đều là những người tuyệt vời nhất. Họ đến từ khắp mọi nơi trên thế giới: Ấn Độ, Nga và Trung Quốc".


Công việc vô cùng căng thẳng và mang tính cạnh tranh cao:


"Giả sử tôi đã phát hiện ra rằng chỉ số Dow Jones cứ tăng thì FTSE cũng tăng. Người đầu tiên phát hiện ra điều này và thực hiện giao dịch sẽ kiếm được lời, nhưng để làm được bạn sẽ phải chuyển được dữ liệu từ New York về London, sau đó phát lệnh mua/bán xuyên qua Đại Tây Dương và cho phép tôi mua FTSE trước bất kỳ ai khác".

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Trong thế giới chứng khoán, tốc độ đã trở thành yếu tố quan trọng nhất. Các công ty môi giới bắt đầu "chạy đua vũ trang" về sức mạnh xử lý để trở thành người dẫn đầu. Thậm chí, các công ty còn tìm cách đặt máy chủ của mình gần các sàn giao dịch hơn nhằm giảm thiểu thời gian trễ cho kết nối.

Năm 2010, một công ty có tên Spread Networks đã tự xây dựng một hệ thống cáp xuyên qua dãy núi Allegheny để nối liền New York và Chicago. Đường cáp này giúp giảm thời gian chuyển tải thông tin giữa các sàn giao dịch không tới... 1 mili giây.


Để có thể sử dụng một đường cáp tương tự, ngân hàng mà Jones từng tham gia làm việc đã phải trả 50 triệu USD. "Khoản phí này cho phép chúng tôi được hưởng lợi thế... 1 phần 6.000 giây", Jones khẳng định.


Chạy càng nhanh thì càng dễ ngã


Chính sự tập trung quá mức vào các khoản lợi nhuận trong thời gian vô cùng ngắn ngủi đã khiến cho thị trường chứng khoán trở nên vô cùng mỏng manh. "Warren Buffet mua cổ phiếu tại Coca Cola, và khi cổ phiếu Coca Cola giảm giá ông nói ‘Tôi giữ cổ phiếu lại vì tôi nghĩ chúng sẽ tăng giá trở lại", Jones cho biết. "Nhưng với những người giao dịch HFT, tất cả những gì họ quan tâm sẽ đến ngay trong mili-giây tiếp theo. Khi mọi người cùng hoảng sợ về mili-giây tiếp theo, thị trường chứng khoán sẽ sụp đổ".


Ví dụ điển hình về một cuộc sụp đổ như vậy là vào ngày 6/5/2010. Trong ngày hôm đó, cổ phiếu được giao dịch ồ ạt tới mức sàn giao dịch trực tuyến của sàn New York bất ngờ ngừng hoạt động trong vòng 30 phút, từ 2:30 đến 3:00 chiều. Chỉ số Dow Jones hồi phục và thu lại được 1.000 tỷ USD chỉ trong vòng 30 phút. "Vụ Sụp đổ Chớp nhoáng" (Flash Crash) này đã khiến cổ phiếu của công ty tư vấn quản trị Accenture giảm còn gần... 0 đô la, còn cổ phiếu Apple thì tăng lên tận... 100.000 USD.


Dave Lauer, một nhà phân tích định lượng phụ trách HFT kể lại:


"Không một ai biết phải làm gì vào lúc đó, không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Mọi thứ đáng sợ đến khủng khiếp".


Với Lauer, vụ Flash Crash là một hồi chuông cảnh tỉnh. "Tôi nhận ra rằng cuộc đua để trở thành người nhanh nhất đã khiến mọi thứ trở nên mong manh". Năm sau đó, khi vợ Lauer thông báo đã mang thai, anh đã đưa ra một quyết định quan trọng: từ bỏ công việc phụ trách HFT. Đến năm 2013, Lauer tuyên bố trong một buổi điều trần với Ủy ban Ngân hàng Thượng viện Hoa Kỳ rằng chính HFT đã khiến thị trường chứng khoán gặp khủng hoảng.


"Tôi nhớ rằng mình đã phải nghĩ, ‘Sẽ phải làm thế nào để giải thích với đứa con tương lai về công việc mình đang làm?'", Lauer kể lại.


Hẳn nhiên, chiến lược mua và bán trong vài phần nghìn của giây không thực sự xấu xa đến mức bạn phải băn khoăn giải thích với con cái của mình. Song, những hệ lụy mà HFT mang đến có thể là rất tồi tệ. Vụ Flash Crash xảy ra một phần là do chiến lược "spoofing" (tạm dịch: lệnh mua/bán giả mạo) rất phổ biến trong HFT. Vào ngày Flash Crash xảy ra, có tổng cộng 19,4 tỷ cổ phiếu đã được đem ra giao dịch. Số lượng giao dịch này thậm chí còn nhiều hơn cả toàn bộ thập niên 60 cộng lại, nhưng lượng cổ phiếu bị mua bán "giả" cũng lên tới hàng trăm triệu. Lệnh mua bán chỉ được đưa ra trong một vài phần nghìn giây để các nhà môi giới có thể phát hiện được ý đồ thực của các đối thủ cạnh tranh.


Quá trình lên ngôi của phân tích định lượng có phải là xấu xa?

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Rõ ràng, một hệ thống giao dịch sẵn sàng đẩy tất cả mọi người vào tình cảnh bấp bênh chỉ để làm giàu cho một vài quỹ đầu tư riêng lẻ không thể được coi là không có vấn đề. Liệu HFT có thể được coi là một sự đầu tư đáng giá về thời gian và công nghệ? Charlie Munger, một đối tác của Warren Buffet, đã từng lên tiếng chỉ trích HFT là một hình thức giao dịch "xấu xa về bản chất".

Ông khẳng định: "Tôi nghĩ rằng chúng ta đang rất ngu ngốc khi cho phép hệ thống tài chính tiến hóa tới mức có đến một nửa các giao dịch đến từ một nhóm người ngắn-hạn cố gắng thu thập thông tin sớm hơn những người khác chỉ một phần triệu của một nano-giây. Đây thực tế là front-running (nhà môi giới làm giàu bất chính bằng cách sử dụng thông tin của khách hàng) được hợp pháp hóa".


Rõ ràng, HFT không hề mang lại lợi ích gì cho các nhà đầu tư "bình dân" – những người dành dụm tiền tiết kiệm hoặc các quỹ chính sách xã hội.


Các nhà phân tích định lượng tài chính được phỏng vấn trong bài viết này đều cho rằng sự góp mặt của họ tại các công ty môi giới không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với rủi ro, nhưng ngược lại cũng bày tỏ một ý kiến nghi ngại:


"Một vài trong số chúng tôi, những người đến từ các ngành khoa học, toán học thuần túy, và bởi vậy đã quen với việc giải một bài toán giúp cho mọi thứ hoạt động tốt. Họ nghĩ rằng họ có thể tìm thấy một công thức xác định chính xác cách hoạt động của thị trường. Điều này là hoàn toàn không thể". Patrick Boyle cho rằng mối nguy hại ở đây là chỉ nhìn các con số mà quên mất yếu tố con người.

Nếu bạn nghĩ rằng con người mới đang là nhân tố điều khiển Phố Wall, suy nghĩ của bạn đang đi sau thời đại ít nhất là... 10 năm. Phố Wall giờ đã thuộc về các siêu máy tính, lợi nhuận được tính trên sự khác biệt phần nghìn giây... Tất cả là nhờ có các nhà phân tích định lượng.
Còn Simon Jones thì nhìn công việc của mình từ góc nhìn nhân văn:

"Một nhà phân tích định lượng có thể kiếm được số tiền một triệu đô, nhưng đôi khi tôi tự hỏi liệu mình đã góp phần tích cực cho xã hội hay chưa. Tôi đã làm việc với những người tuyệt vời nhất. Ngân hàng của tôi đã tuyển những kỹ sư tuyệt vời nhất, các nhà hóa học và khoa học thông minh nhất – và chúng tôi cùng nhau tìm cách làm giàu. Nhưng, chính vì nghề phân tích định lượng của chúng tôi mà ngành hóa học, vật lý và y tế lại trở nên tồi tệ hơn: nếu như có một hệ thống lương thưởng giống như những gì chúng tôi làm ra tại New York, chắc chắn chúng tôi đã tìm thấy lời giải cho căn bệnh ung thư từ lâu".


Đó là một sự thật đáng buồn và có phần đáng sợ. Nhưng, công việc phân tích định lượng tài chính có phải là một công việc thực sự xấu xa hay không?


"Con người chỉ mới tìm ra một cách tham lam khác mà thôi", Jones trả lời.



Theo VnReview/Telegraph

Monday, December 15, 2014

Nam sinh kiếm 72 triệu USD nhờ chơi chứng khoán


Chàng trai này ngay lập tức nổi tiếng và được gọi là thiên tài chứng khoán sau khi bất ngờ kiếm được 72 triệu USD từ việc giao dịch cổ phiếu.

Theo Newyork Daily News, một nam sinh người Mỹ hiện được nhiều người biết đến khi tự mình kiếm được 72 triệu USD.

Được biết, chàng trai trẻ này có tên Mohammed Islam, vừa tốt nghiệp tại trường cấp 3 - Stuyvesant và hiện sống ở Newyork (Mỹ). Mặc dù mới 17 tuổi nhưng Mohammed đã được coi như một tay chơi chứng khoán chuyên nghiệp.

Mohammed Islam - nam sinh hiện được coi là thiên tài chứng khoán.
Không giống những người bạn đồng trang lứa, Mohammed không mấy khi giành thời gian làm bài tập về nhà hay nói chuyện, tìm bạn gái... Thay vào đó, trong giờ ăn trưa hàng ngày, nam sinh này lại thường nghiên cứu và giao dịch cổ phiếu.
Nắm trong tay khối tài sản lớn, song chàng thiên tài chứng khoán trẻ tuổi lại không thích khoe khoang. Ngược lại, cậu khá khiêm tốn, rụt rè và ít nói.

Để tự thưởng cho bản thân, Mohammed đã mua một căn hộ ở Manhattan cùng một chiếc xe BMW. Tuy nhiên, cha mẹ chưa cho phép cậu sử dụng cho đến khi đủ 18 tuổi.

Mohammed cho hay: "Điều gì làm cho thế giới xoay chuyển? Đó chính là tiền. Nếu tiền không quay vòng, công việc kinh doanh không tiến triển thì chẳng có sự cải tiến, không có sản phẩm mới, sự đầu tư hay phát triển và tất nhiên cũng không có việc làm”.

Thực tế, anh chàng 17 tuổi coi Paul Tudor Jones - chủ tịch tập đoàn Tudor Investment là thần tượng. Sắp tới đây, cậu sẽ cùng 2 chiến hữu của mình là Patrick Trablusi và Damir Tulemaganbetov thực hiện một số kế hoạch lớn và đầu tư vào chứng khoán nhiều hơn.

Bộ ba này hy vọng sẽ kiếm được ít nhất 1 tỷ USD vào năm sau.
Theo Zing

Thursday, November 20, 2014

Steve Jobs - Cuộc đời của những khác biệt

Đến bây giờ, chúng ta có thể đúc kết cuộc đời của Steve Jobs- bậc thầy kinh doanh và công nghệ chỉ trong mấy chữ “Khác biệt tạo ra sự khác biệt”.

 
Qua tiếp xúc trực tiếp, qua các cuốn tự truyện, hồi ký của những người từng gần gũi với Steve, người ta đã chỉ ra nhiều khác biệt trong con người ông với thế giới xung quanh, thể hiện qua những câu nói và hành động.

1. “Học cao không chí chẳng ích chi”

Khác với rất nhiều người, Steve luôn cho rằng học cao hơn nữa ở trường lớp chẳng mang lại điều gì ngoài tiêu tốn số tiền tiết kiệm của gia đình. Hồi thanh niên, Steve Jobs nhập học đại học Reed, một trường tư ở vùng Oregon (Mỹ).

Tuy nhiên, học phí đắt đến mức cha mẹ nuôi của anh đã phải dành gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời để cho cậu con trai nhập học. Nhưng Steve chỉ chính thức học ở Reed trong vài tháng và bỏ học trước lễ Giáng sinh. Tuy nhiên, điều này lại cho phép anh học ké những lớp mà anh không được phép tham dự.

“Sau sáu tháng, tôi thấy việc đó (học đại học) không hề hiệu quả. Tôi không hề có ý niệm về những gì mình muốn làm trong cuộc đời và cũng không rõ trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào…Vì vậy, tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ nhất, nhưng khi nhìn lại, đấy là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi”. (Bài phát biểu của Steve Jobs tại lễ tốt nghiệp của Đại học Stanford ngày 12-6-2005.

2. “Muốn thành công phải dám thất bại chín lần”

Nhiều người không dám kinh doanh vì sợ mất tiền. Nhưng từ khi chưa đến 20 tuổi, Steve đã khẳng định, dù thua lỗ cũng phải có một công ty để khẳng định chính mình và thay đổi thế giới. Để có đủ 1.000 USD cần thiết cho việc thiết kế, sản xuất những chiếc máy tính đầu tiên của công ty hồi mới thành lập Apple, Steve Jobs đã phải bán đi chiếc xe bán tải Volkswagen và đồng đội Stephen Wozniak (Woz) bán chiếc máy tính HP 65.

Gara ô tô nhà Jobs đã biến thành xưởng sản xuất. Các bộ phận của chiếc máy tính Apple 1 có chi phí 220 USD nhưng được bán ra với giá 500USD. Jobs và Woz tự tay mang máy tính đi bán, đến hết cửa hàng này đến khu mua sắm kia, thuyết phục người ta bán sản phẩm cho mình. Hai người bán được vài trăm chiếc theo cách này. Công ty Apple đã khởi đầu như thế đó.

3. “Máy tính sau này chẳng cao siêu gì hơn chiếc xe đạp”

Khác với nhiều ông chủ công nghệ luôn coi sản phẩm của mình là một kết tinh trí tuệ siêu nhiên, Steve muốn biến sản phẩm của mình thành những thứ “đơn giản và phổ biến” mà những người kém cỏi nhất cũng có thể sử dụng.

Năm 1979, Steve Jobs tới thăm PARC, trung tâm nghiên cứu của hãng Xerox chuyên sản xuất máy photo và chứng kiến những nhà khoa học ở đây sử dụng các máy tính để làm việc cùng nhau thông qua mạng công nghệ Ethernet và tạo ra chiếc máy tính đầu tiên trên thế giới sử dụng giao diện người dùng (Graphical User Interface- là một cách giao tiếp với máy tính bằng hình ảnh và chữ viết. Ngày nay hầu hết hệ điều hành nhiều người dùng giao diện này).

Cũng là lần đầu tiên Steve biết đến cái gọi là “con chuột máy tính”. “Chỉ trong vòng 10 phút, tôi đã hiểu ra rằng một ngày nào đó tất cả máy tính sẽ hoạt động đơn giản như thế này”, Steve nói trong cuốn phim tài liệu Triumph of the Nerds.

4. “Thà làm hải tặc còn hơn gia nhập hải quân”

Những người bình thường đi theo con đường truyền thống để đảm bảo vị trí và sự an toàn. Steve coi thường điều đó. Với Steve, thà làm một kẻ nổi loạn để thay đổi cuộc sống còn hơn bằng lòng với những gì cũ mòn không còn giá trị với hiện tại và tương lai. Hồi đầu những năm 1980, Steve làm trưởng nhóm dự án Macintosh của Apple và nhanh chóng để lại dấu ấn. Anh cố gắng thổi vào nhóm của mình các giá trị kinh doanh, tự gọi nhóm là những kẻ nổi loạn và những nghệ sỹ, còn nhân sự các bộ phận khác của Apple là “những kẻ không đâu”. Nhóm của Steve thậm chí còn thuê hẳn một tòa nhà riêng biệt, nơi Steve treo một lá cờ đen với đầu lâu, xương chéo của cướp biển. “Thà làm hải tặc còn hơn gia nhập hải quân”, Steve ám chỉ hải quân là “phần còn lại của Apple”.

5. Chỉ tuyển những người “đỉnh của đỉnh”

Steve Jobs không bao giờ chấp nhận những người chỉ giỏi thứ hai. Khác với những công ty khác đi tìm người giỏi vừa vừa để chỉ phải trả mức lương vừa vừa, Steve chỉ tuyển người giỏi nhất vì với ông, khoảng cách giữa số 1 và số 2 luôn là cả một đại dương.

Năm 1985, sau khi bị “đá” ra khỏi ban lãnh đạo Apple, Steve Jobs, lúc đó 30 tuổi, lập công ty máy tính NeXT. Anh tuyên bố chỉ tuyển những người thông minh và có năng lực. Có lúc NeXT còn quảng cáo ngay cả lễ tân của họ cũng phải có bằng tiến sỹ. Cứ như là cả thung lũng Silicon đều muốn làm việc cho NeXT vậy.

Trong số những nhân viên đầu tiên có Avie Tevanian, một thiên tài phần mềm. Khi Steve gặp anh, Avie vẫn là sinh viên của đại học Carnergie Mellon. Steve nói với Avie rằng, nếu gia nhập NeXT, phát minh của anh sẽ được chạy trên hàng triệu máy tính chỉ trong vòng vài năm.

NeXT đối đãi với nhân viên theo cách khá độc đáo so với ở Thung lũng Silicon. Đầu tiên, chỉ có hai mức lương duy trì trong thời gian dài: nhân sự cấp cao 75.000 USD/năm, những người còn lại 50.000 USD. Điều này mang đến cho công ty một cảm giác cộng đồng của những người siêu thông minh.

Dù mới thành lập và chưa có lợi nhuận, NeXT có cả câu lạc bộ sức khỏe, dịch vụ tư vấn, cho vay khẩn cấp. Nhân viên trong giờ làm việc được phục vụ nước trái cây miễn phí. Mặc dù Steve lắm khi bị mang tiếng là keo kiệt, anh không tiếc tiền đầu tư cho đời sống nhân viên.

Khi Steve Jobs tìm thiết kế logo cho NeXT, anh dò hỏi “ai là người giỏi nhất hành tinh” và được giới thiệu tới giáo sư mỹ thuật của đại học Yale, Paul Rand. Paul đã thực hiện một logo có chữ “e” viết thường và được trả 100.000 USD.
 Steve Jobs giới thiệu máy nghe nhạc iPod

6. Kinh doanh không phải là chiều theo ý khách hàng

Trong khi mọi người mải mê chạy theo đủ mọi thứ thị hiếu hiện tại và tìm cách thỏa mãn khách hàng bằng những nghiên cứu thị trường, Steve lại phủ nhận tất cả lý thuyết đó bằng cách làm những sản phẩm tưởng như điên rồ nhưng cuối cùng tất cả đều phải thừa nhận những điên rồ ấy chính là tương lai của toàn bộ ngành công nghiệp điện tử.

Tư tưởng này thể hiện rõ khi Apple (lúc đó đã đón Steve Jobs quay trở lại nắm quyền) tung ra sản phẩm máy nghe nhạc iPod. Apple không phải là hãng tiên phong sản xuất máy nghe nhạc mp3. Steve muốn nhanh chóng đưa sản phẩm ra thị trường để bắt kịp với các hãng khác.

Đó là lý do tại sao ông tìm đến một kỹ sư bên ngoài, Tony Fadell, người nổi tiếng sau khi chào bán một mẫu máy chơi nhạc mp3 cho một số công ty điện tử dân dụng. Fadell gia nhập Apple tháng 2-2001 và chín tháng sau, iPod mới bắt đầu được giao hàng.

Chiếc iPod đầu tiên khác với các đối thủ cạnh tranh ở một số điểm. Bên cạnh vẻ ngoài bóng bẩy, chiếc bánh trượt và giao diện người dùng giúp việc xem danh sách các bản nhạc trong bộ sưu tập trở nên dễ dàng và nhanh chóng, có một ổ cứng 5Gb, hay “1.000 bài hát trong túi bạn”. Đơn giản là không có một máy mp3 nào sánh được với bất kỳ điểm nào trong số các tính năng đột phá này. iPod nhanh chóng trở thành sản phẩm “hot” của giới yêu nhạc.

“Bạn không thể chỉ hỏi khách hàng xem họ muốn gì và cố gắng thỏa mãn mong muốn của họ. Vì khi bạn làm được điều đó, họ sẽ muốn những cái khác, mới mẻ hơn”, Steve lý luận. Đối với ông, không chỉ đi trước mà phải vượt xa thiên hạ. Ông muốn vượt trước người khác một quãng đường dài để không ai có thể theo kịp và luôn định hình toàn bộ sân chơi của mình.
Theo Tienphongonline