Showing posts with label internet. Show all posts
Showing posts with label internet. Show all posts

Thursday, January 15, 2015

Tỷ phú Carlos Slim thành cổ đông lớn nhất của New York Times

Việc nắm giữ 27,8 triệu cổ phiếu New York Times cho thấy ông Slim đang tin tưởng vào tương lai của tờ báo...

Theo hãng tin Bloomberg, tỷ phú viễn thông người Mexico Carlos Slim đã trở thành cổ đông lớn nhất của công ty xuất bản tờ báo danh tiếng New York Times của Mỹ.

Ông Slim đã thực hiện quyền chọn để thâu tóm thêm 15,9 triệu cổ phiếu của công ty báo chí này. Mức giá mà vị tỷ phú phải trả để có được số cổ phiếu này là 6,36 USD/cổ phiếu, chỉ bằng khoảng một nửa so với giá đóng cửa của cổ phiếu New York Times phiên ngày 14/1 là 12,28 USD/cổ phiếu.

Với vụ mua thêm cổ phiếu trên, cổ phần mà Slim nắm giữ trong New York Times tăng lên mức 16,8% cổ phiếu hạng A.

Tỷ phú Slim, người giàu thứ nhì thế giới, đã giành được quyền chọn mua cổ phiếu New York Times sau khi ông cho tờ báo này vay 250 triệu USD vào năm 2009 để giúp tờ báo vượt qua cuộc khủng hoảng tài chính. Khoản vay này đã được thanh toán đầy đủ cả gốc lẫn lãi.

Ngoài ra, chênh lệch giữa mức giá mà Slim phải trả trong đợt mua cổ phiếu New York Times vừa rồi với mức giá cổ phiếu này trên thị trường đồng nghĩa với việc ông lãi 94 triệu USD.

Việc nắm giữ 27,8 triệu cổ phiếu New York Times cho thấy Slim đang tin tưởng vào tương lai của tờ báo, ít nhất trên phương diện tài chính, bất chấp độc giả và các nhà quảng cáo đang “chạy” từ báo in sang báo mạng. Kể từ sau khi được Slim cho vay vốn, New York Times đã cải thiện bảng cân đối kế toán, áp phí cho nội dung trên website, và đưa ra những sản phẩm mới trên Internet.

New York Times cho biết, công ty này nhận được 101,1 triệu USD từ việc bán cổ phiếu cho Slim theo quyền chọn. Tờ báo dự kiến sẽ dùng số tiền này để mua lại cổ phiếu hạng A.

Giá trị cổ phần của Slim trong New York Times hiện ở mức 341 triệu USD. Quỹ đầu tư Fairpointe Capital hiện là cổ đông lớn thứ nhì của tờ báo này, với mức cổ phần 9,44%.

Cho dù là cổ đông lớn nhất, vị tỷ phú người Mexico cũng khó lòng giành quyền kiểm soát New York Times nếu ông muốn. Gia đình Ochs-Sulzberger kiểm soát tờ báo này đang nắm hầu hết cổ phiếu có quyền bầu trong công ty.

Năm 2014 là một năm nhiều biến động đối với New York Times cả về hoạt động báo chí lẫn kinh doanh. Vào tháng 5, tờ báo sa thải Giám đốc điều hành, và đến cuối năm, tờ báo cắt giảm hơn 100 nhân sự. Trong vòng 12 tháng qua, giá cổ phiếu New York Times giảm 18%.

Tuy vậy, lượng độc giả đăng ký New York Times trên mạng Internet vẫn tăng trưởng tốt. Tính đến cuối quý 3 vừa qua, mức đăng ký đã đạt 875.000 độc giả, bất chấp lượng phát hành bản báo in tiếp tục giảm. Doanh thu quảng cáo báo mạng của New York Times đã tăng lên, nhưng chưa đủ để bù đắp cho sự giảm sút doanh thu quảng cáo báo in.

Khoản vay dành cho New York Times đã đem lại cho tỷ phú Slim lợi nhuận lớn, cho dù nếu ông không nhận được quyền chọn mua cổ phiếu của tờ báo. Khoản vay này đã được New York Times thanh toán đầy đủ vào năm 2011 với mức lãi 14%/năm. Ngoài ra, vị tỷ phú còn được nhận 2,9 triệu cổ tức từ New York Times.

Nếu cứ giữ mức cổ phần hiện nay trong tờ báo, Slim sẽ được hưởng khoảng 1,1 triệu USD tiền cổ tức mỗi quý.

Cổ phần New York Times chỉ là một khoản đầu tư nhỏ trong “đế chế” khổng lồ của Carlos Slim, trải rộng từ ngành ngân hàng, năng lượng tới bán lẻ. Phần lớn tài sản của Slim đến từ cổ phần chính của ông trong America Movil, nhà mạng viễn thông lớn nhất khu vực Mỹ Latin.
Theo Vneconomy

Tuesday, January 6, 2015

Uber, Airbnb và sự trỗi dậy của nền Kinh tế chia sẻ

Uber, Airbnb, Spotify... đang dần chiếm lĩnh thị trường và lớn nhanh như vũ bão và trở thành một xu hướng mới của nền kinh tế.

Nếu thế hệ cha chú coi việc phải sở hữu nhà cửa, xe hơi, và những vật dụng nào đó như cách bảo đảm sự thành đạt và một cuộc sống hạnh phúc, thì thế hệ trẻ ngày nay, lại không lệ thuộc vào những quy ước đó. Họ ngày càng ưa thích những phương cách ít tốn kém hơn là sở hữu.

Vì thế, họ có xu hướng đi thuê, đi nhờ, ở nhờ, chia sẻ, mua bán lại những món đồ đã sử dụng thay vì mua và sở hữu mọi thứ. Và chính điều đó đang làm đảo lộn toàn bộ nền công nghiệp bán lẻ và dịch vụ hiện nay.

Các nhà bán lẻ hoặc dịch vụ đã không chú ý tới hoặc coi trọng đặc điểm hành vi tiêu dùng của nhóm này, đã bỏ lỡ một nhịp cơ hội đón đầu xu hướng đó.

Họ đang phải trả giá khi những doanh nghiệp mới khởi nghiệp như Rent The Runway, Spotify, Airbnb, Uber, Lyft... đã chiếm lĩnh thị trường và lớn nhanh như vũ bão chỉ bằng cách thúc đẩy làn sóng thuê, chia sẻ, đi nhờ xe, nhà cửa, vật dụng, trang phục... thành một xu hướng mới của nền kinh tế. Thuật ngữ mới để gọi hiện tượng này là “Kinh tế chia sẻ” hay còn gọi là Sharing economy.

Trên mạng Internet, thứ gì cũng có thể thuê mướn

Theo ước tính, chỉ trong 1 đêm đã có đến 40.000 người thuê chỗ ở từ một dịch vụ cung ứng 250.000 phòng tại 30.000 thành phố ở 192 nước, và mọi thanh toán đều qua mạng Internet.

Điều đáng nói là những căn phòng hay chỗ ngủ này không phải do một chuỗi khách sạn nào đó cung cấp, mà do các cá nhân. Những người cần thuê và chủ cho thuê được “mai mối” nhờ Airbnb - một công ty có trụ sở tại San Francisco (Mỹ).

Kể từ khi được ra mắt năm 2008, đã có hơn 6 triệu người sử dụng dịch vụ này. Đây là ví dụ điển hình nhất cho mô hình “kinh tế chia sẻ” mới mẻ và khổng lồ; một cá nhân có thể cho người lạ thuê bất cứ thứ gì họ đang không sử dụng, như xe cộ, nhà cửa, chỗ để xe... thông qua Internet.

Có thể bạn nghĩ nó chẳng khác gì việc sở hữu một nhà nghỉ kiểu Bed & Breakfast (một hình thức chủ nhà cung cấp chỗ ngủ qua đêm và phục vụ bữa sáng cho khách trọ), sở hữu dịch vụ timeshare hoặc car pool (đi chung xe). Nhưng công nghệ đã giảm thiểu chi phí giao dịch, khiến việc chia sẻ tài sản dễ dàng và nhanh gọn hơn bao giờ hết. Sự thay đổi lớn nhất là thông tin về người và vật được cung cấp đầy đủ hơn, cho phép các tài sản hữu hình trở thành các dịch vụ.


Uber, Airbnb và sự trỗi dậy của nền Kinh tế chia sẻ (1)

Ngày trước, khi chưa có internet, việc thuê ván lướt sóng, trang thiết bị hay chỗ đậu xe từ một người khác là khả thi, nhưng lại hay gặp rắc rối hơn. Giờ đây các trang web như Airbnb hay RelayRides, SnapGoods “bắt cặp” người thuê và người chủ, các smartphones có GPS chỉ cho ta chỗ đỗ xe gần nhất ở đâu, mạng xã hội cho phép ta kiểm tra thông tin của người khác và gây dựng lòng tin, và hệ thống thanh toán online sẽ lo liệu phần chi trả.

Cái gì của tôi cũng là của bạn, đi kèm với phí

Mô hình peer-to-peer như eBay khiến bất kì ai cũng có thể thành một nhà bán lẻ, các trang web chia sẻ cho phép các cá nhân có thể đóng vai trò như một công ty cho thuê xe, dịch vụ taxi, khách sạn thực thụ. Chỉ cần lên mạng và tải ứng dụng về.

Hình thức này phù hợp với các vật dụng đắt tiền mà chủ nhân của chúng không sử dụng hết chức năng. Phòng ngủ và xe hơi là 2 minh chứng rõ ràng nhất, nhưng bạn cũng có thể thuê hẳn một khu cắm trại ở Thụy Điển, sân bãi ở Úc hay máy giặt ở Pháp.

Như những người ủng hộ ngành kinh tế chia sẻ này thường nói: Quyền sử dụng ăn đứt quyền sở hữu.

Rachel Botsman, tác giả của một cuốn sách về chủ đề này, nói rằng thị trường cho thuê peer-to-peer tính riêng đã có giá trị tới 26 tỷ USD. Định nghĩa rộng hơn của ngành kinh tế chia sẻ bao gồm cho vay peer-to-peer, hoặc đặt một panel năng lượng mặt trời trên mái nhà rồi bán lại điện năng cho các nhà sản xuất. Nó không chỉ mang lợi cho cá nhân, internet cũng giúp các công ty dễ dàng cho thuê các phòng làm việc còn trống hay máy móc dư thừa. Nhưng cái cốt lõi của “kinh tế chia sẻ” là mọi người cho nhau thuê các thứ.


Uber, Airbnb và sự trỗi dậy của nền Kinh tế chia sẻ (2)

Ngoài việc chủ sở hữu có thể kiếm tiền từ những tài sản chưa tận dụng hết, mô hình kinh tế chia sẻ còn có ý nghĩa tích cực đối với môi trường. Chẳng hạn một người có thể thuê xe ô tô mỗi khi cần thay vì sở hữu nó. Theo đó, thị trường sẽ không cần nhiều ô tô, đồng nghĩa với không cần khai thác nhiều tài nguyên để sản xuất ô tô.

Việc sử dụng dịch vụ của nhau còn giúp con người trở nên cởi mở hơn. Với những người ưa giao tiếp xã hội, được gặp gỡ những khuôn mặt mới bằng việc nghỉ chân tại nhà của họ thật tuyệt vời. Với những người khác, Internet là nơi gây dựng lòng tin. Mỗi website đều cung cấp thông tin, đánh giá của những khách hàng trước đó, nhận xét và bình chọn cho từng chủ sở hữu. Mạng xã hội như Facebook cho phép ta “thăm dò” trước đối tượng và bạn bè của họ.

Xu thế của tương lai

Ngành kinh tế chia sẻ có chút giống với mua bán online, thứ bắt nguồn từ Mỹ 15 năm trước. Ban đầu, mọi người nghi ngại về tính an toàn của nó, nhưng sau khi hoàn tất thành công một giao dịch, ví dụ như là qua Amazon, họ cảm thấy an tâm hơn. Cũng giống như vậy, sử dụng Airbnb lần đầu tiên sẽ khuyến khích mọi người thử cả những dịch vụ khác.

Tiếp theo, hãy xem eBay, khởi nguồn là một "chợ" buôn bán peer-to-peer, giờ nó đã “bị” chiếm lĩnh bởi các “tay buôn chuyên nghiệp” (nhiều người trong số họ ban đầu chỉ là một eBay user).

Điều tương tự có thể sẽ xảy ra với ngành kinh tế chia sẻ: Mở ra nhiều cơ hội hơn cho các tổ chức kinh doanh.

Các công ty lớn cũng đã bắt đầu tham gia. Công ty cho thuê xe hơi Avis có cổ phần của một công ty đối thủ, 2 hãng sản xuất xe GM và Daimler cũng vậy. Trong tương lai, các công ty có thể sẽ cho ra đời các sản phẩm “lai”, liệt kê các chỗ dư thừa (từ xe cộ, thiết bị tới văn phòng) trên các website cho thuê peer-to-peer.

Trước đây, các phương thức làm việc online mới không hoàn toàn thay thế các phương thức cũ, nhưng lại thường thay đổi được chúng. Giống như mua sắm online đã bắt buộc Walmart và Tesco phải thích ứng, chia sẻ online sẽ gây chấn động tới ngành vận chuyển, du lịch, thuê mướn trang thiết bị, v.v…

Mối lo lớn nhất của mô hình này là tính hợp pháp không ổn định. Chẳng hạn những cá nhân cho thuê nhà, liệu có phải tuân theo quy định về thuế áp dụng cho khách sạn? Tại Amsterdam (Hà Lan), các nhà chức trách vào trang Airbnb để truy tìm những khách sạn chưa được cấp phép. Tất nhiên, những người cho thuê phòng nên đóng thuế, nhưng họ không thể bị quản lý như khách sạn.

Tại một số thành phố ở Mỹ, các dịch vụ taxi chia sẻ như Uber đã bị cấm sau các cuộc vận động hành lang của các hãng taxi truyền thống. Một số luật lệ sẽ phải được cập nhật để bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng sử dụng hình thức này, nhưng trở ngại nằm ở chỗ sẽ có những người có quyền thế tìm cách cản trở, hủy hoại sự cạnh tranh.


Uber, Airbnb và sự trỗi dậy của nền Kinh tế chia sẻ (3)

Đổi mới và quy định cũ không hòa hợp đơn giản vì hai bên không làm việc với nhau. Những quy định, luật lệ, chuỗi cung ứng sẽ đi ra ngoài quy luật thị trường nếu cấm cản những yếu tố cạnh tranh mới. Bởi công nghệ và nhu cầu của thế hệ mới sẽ không dừng lại.

Người ta đã quá bám chặt vào những quy định kiểu như “giấy phép hoạt động”, “phá giá”, “cạnh tranh không lành mạnh”... mà không nhận ra rằng, không chỉ trong ngành kinh doanh vận chuyển, mà cả những ngành công nghiệp đã định hình, mô hình chuỗi cung ứng đã tồn tại đủ lâu, đủ già cỗi để đến lúc phải đổi mới và cả thay thế. Và những công ty mới, đại diện của nền kinh tế thuê, nhờ, chia sẻ... cùng với công nghệ mới này, đang thực sự góp phần vào quá trình sụp đổ đó.

Dù có gặp những trở ngại nhưng kinh tế chia sẻ là một ví dụ cho thấy giá trị của Internet đối với người tiêu dùng. Mô hình kinh doanh đang nổi này đã đủ lớn để đánh thức các cơ quan quản lý cũng như doanh nghiệp.

Đó là dấu hiệu của một tiềm năng phát triển khổng lồ. Đã đến lúc chúng ta quan tâm và chia sẻ nó.
 Theo Trí Thức Trẻ/Economist

Thursday, December 11, 2014

Nguyễn Hà Đông vào top triệu phú Internet từ tay trắng

Flappy Bird đã mang về cho Nguyễn Hà Đông số tiền khoảng 3 triệu USD, The Richest ước tính...

Trang web chuyên xếp hạng vừa đưa nhà lập trình Nguyễn Hà Đông, tác giả trò chơi gây sốt Flappy Bird, vào danh sách 10 triệu phú Internet phất lên từ con số 0.
“Giấc mơ của mọi nhà làm game (trò chơi) là tạo ra được một game thu hút được một lượng người chơi khổng lồ như Candy Crush hay Tetris… Thử tưởng tượng bạn làm ra một game chỉ trong vòng chưa đầy 2 giờ đồng hồ, kiếm được cả một gia tài, rồi quyết định xóa game đó vì cho rằng nó đã trở thành “một sản phẩm gây nghiện”? Đó chính xác là những gì mà nhà viết game Nguyễn Hà Đông làm năm ngoái. Cả thế giới đã phát điên và truy tìm nhà làm game bí ẩn này”, The Richest viết.

Theo số liệu mà trang này đưa ra, Flappy Bird đã đạt hơn 50 triệu lượt tải và 90.000 lượt đánh giá chỉ trong vòng khoảng 9 tháng tồn tại, trở thành một trong những game ăn khách nhất trong những năm gần đây. Flappy Bird đã mang về cho Nguyễn Hà Đông số tiền khoảng 3 triệu USD, The Richest ước tính.

Trang này đánh giá, số tiền như vậy chưa phải là lớn nếu so với các triệu phú Internet khác. Tuy nhiên, điều đáng nói là Nguyễn Hà Đông kiếm được số tiền này trong vòng chỉ 60 ngày.

Được đưa lên các gian ứng dụng từ tháng 5/2013, Flappy Bird chìm nghỉm trong số hàng nghìn ứng dụng khác. Điều bất ngờ đã xảy ra 8 tháng sau đó khi game này bất ngờ nổi lên và lan truyền với tốc độ chóng mặt. Lúc cao điểm, Nguyễn Hà Đông kiếm 50.000 USD/ngày nhờ Flappy Bird. Có thể nói, “chú chim Flappy” đã biến “cha đẻ” của nó thành triệu phú sau 1 đêm.

Trong danh sách 10 triệu phú Internet làm giàu từ con số 0 của The Richest còn có những gương mặt nổi tiếng khác như Matthew Mullenweg, nhà sáng lập WordPress; David Karp, nhà sáng lập Tumblr; hay Craig Newmark, nhà sáng lập Craiglist…  

Wednesday, December 10, 2014

Tác giả 'Flappy Bird' lọt top triệu phú thế giới làm giàu nhờ Internet

Có thể nói Internet là nơi duy nhất mà mọi ý kiến đều có thể được lắng nghe. Ngoài việc tạo nên một thế giới tốt đẹp và thú vị hơn, Internet còn là công cụ biến những ý tưởng trở thành tài sản, và những người đề ra những ý tưởng trở thành triệu phú. 
Dưới đây là danh sách 10 triệu phú đã làm giàu nhờ những ý tưởng trên mạng Internet theo đánh giá của trang therichest.com.

10. Matthew Mullenweg với ý tưởng mã nguồn mở WordPress

Năm 2014, WordPress xếp hạng thứ 23 trong danh sách những website phổ biến nhất trên toàn cầu và Matthew Mullenweg chính là người đã sáng tạo ra mã nguồn mở này.

WordPress là mã nguồn mở miễn phí dùng để tạo ra các website hay các trang blog. Hơn 23% trong số 10 triệu website trên mạng đang sử dụng mã nguồn này và đây cũng là hệ thống blog phổ biến nhất thế giới với hơn 60 triệu website đang lưu hành.

Cùng với người đồng sáng lập là Mike Little, Mullenweg đã đưa WordPress xâm nhập vào mọi ngóc ngách trên Internet. Với khối tài sản ròng lên đến hơn 40 triệu USD, đây là thành quả đáng tự hào đối với một sinh viên mới ra trường đi làm tại CNET và bỏ việc chỉ sau 1 năm để thành lập công ty riêng.

WordPress hiện được định giá trên 1 tỷ USD. 

9. Nguyễn Hà Đông, cha đẻ của "Flappy Bird"
9. Nguyễn Hà Đông, cha đẻ của
Nguyễn Hà Đông, một lập trình viên trẻ người Việt Nam, đã làm được một việc khiến mọi nhà phát triển game đều mơ ước: Đó là sáng tạo ra một trò chơi khiến cả thế giới phải say mê.

Ứng dụng game "Flappy Bird" được tải về hơn 50 triệu lượt và nhận được hơn 90.000 lượt xếp hạng trong gần 9 tháng hoạt động, biến trò chơi trở thành một trong những game hấp dẫn nhất trong thời gian gần đây. Hàng triệu người chơi hầu như không thể bỏ qua trò chơi này, kể cả khi ở sân bay, trên ô tô hay trong phòng tắm.

Sản phẩm này đã đem lại cho người sáng lập ra nó 3 triệu USD. Đây không phải là một con số đáng kể nếu nhìn vào danh sách này, nhưng điều đáng kinh ngạc là số tiền này được tạo ra chỉ trong có 60 ngày.

Nguyễn Hà Đông cho biết đã viết chương trình này trong vòng chưa tới 2 giờ. Game này được hát hành tháng 5/2013 nhưng không thu hút được sự chú ý. Nó đột ngột được lan truyền chóng mặt 8 tháng sau đó và đem lại cho Đông 50.000 USD/ngày. Tuy nhiên trò chơi được chính tác giả gỡ xuống hơn một tháng sau đó với lý do "bất ngờ" rằng nó có thể gây nghiện cho người chơi. 

8. David Karp với mạng xã hội Tumblr
8. David Karp với mạng xã hội Tumblr
David Karp vẫn là một cậu thiếu niên khi sáng lập ra ứng dụng Tumblr, hiện nay đã trở thành một mạng xã hội nổi tiếng đến mức có thể đe dọa ngôi vị số một của Facebook.

Karp đã sáng tạo ra nền tảng blog nhanh Tumblr vào năm 2007 và chỉ sau có 2 tuần ra mắt, ứng dụng này đã được 75.000 blogger sử dụng. Mạng xã hội này đã lớn mạnh nhanh chóng với hơn 209 triệu người sử dụng. Yahoo! gần đây đã bỏ ra tới 1,1 tỉ USD để mua lại công ty này. Karp vẫn là CEO của công ty với khối tài sản 200 triệu USD ở tuổi 28. 

7. Nick Denton với đế chế mạng Gawker
7. Nick Denton với đế chế mạng Gawker
Nick Denton, một nhà báo tốt nghiệp tại Oxford, đã quyết định sáng lập ra công ty truyền thông Gawker Media năm 2002. Công ty đã phát triển thành một đế chế truyền thông giá trị hàng triệu đô la và đem lại cho ông chủ của nó khối tài sản đáng kể là 290 triệu USD.

Gawker là một bộ sưu tập những chuyên trang kinh tế đang rất phổ biến ở Mỹ bao gồm Gawker.com, Deadspin, Lifehacker, Gizmodo, io9, Jalopnik và Jezebel.

6. Craig Newmark với hiện tượng Craiglist
6. Craig Newmark với hiện tượng Craiglist
Rời bỏ IBM sau 17 năm làm lập trình, Craig Newmark đã chuyển đến San Francisco làm việc cho tỷ phú Charles Schwab năm 1993. Tại đây ông đã được tiếp cận với Internet. Với ý tưởng giúp bạn bè các thông tin về sự kiện trong thành phố, Craig đã lập nên Craiglist từ một danh sách email.

Được quảng cáo phần lớn nhờ truyền miệng, trang web này đã phát triển trở thành một trang rao vặt phổ biến tại 70 quốc gia với 20 tỷ lượt xem mỗi tháng, biến Newmark thành một triệu phú với khối tài sản 400 triệu USD. 

5. Peter Thiel với hệ thống thanh toán trực tuyến Papal
5. Peter Thiel với hệ thống thanh toán trực tuyến Papal
Năm 1998, Peter Thiel đã nhận ra rằng thanh toán trực tuyến sẽ là cần thiết trên Internet trong tương lai và cùng với Max Levchin, ông đã sáng lập ra trang Paypal. Sát nhập với X.com, công ty lên sàn năm 2002 và được bán cho eBay với giá 1,5 tỉ USD cuối năm. Thương vụ này đã giúp Thiel đã bỏ túi 55 triệu USD.

Năm 2004, Thiel đã làm một quyết định đầu tư khôn ngoan khi bỏ ra có 500.000 USD đầu tư vào trang mạng xã hội đang phát triển lúc đó là Facebook với số cổ phần 10,2%. Sau khi Facebook lên sàn năm 2012, số tiền kia đã biến thành 1 tỉ USD. 

4. Matt Drudge, "điển hình" của báo chí trực tuyến
4. Matt Drudge,
Matt Drudge là người có tài kết hợp mọi thứ đúng nơi, đúng thời điểm. Chỉ làm việc tại một cửa hàng quà tặng tại Los Angeles nhưng luôn vểnh tai lắng nghe mọi tin đồn và viết bản tin về những đồn đại đã biến "Drudge Report" thành một trong những trang web có nhiều lượt xem nhất trên mạng.

Drudge cũng chính là người đầu tiên đưa tin vụ bê bối tình dục của Tổng thống Bill Clinton với cô thực tập sinh Monica Lewinsky. Trang web này đã đem lại 90 triệu USD cho Matt Drudge. 

3. Markus Persson, cha đẻ của game "Minecraft"
3. Markus Persson, cha đẻ của game
Markus Persson là tỷ phú với khối tài sản 1,5 tỷ USD chứ không phải triệu phú. Tuy nhiên danh sách này vẫn đề cử ông với sáng tạo trò chơi PC nổi tiếng nhất mọi thời đại: game "Minecraft".

Chỉ sau 3 năm ra mắt, game này đã chinh phục hàng triệu người trên toàn thế giới. Là một trò chơi sandbox (thế giới mở), người chơi xây dựng một thế giới của riêng mình với những sáng tạo vô hạn từ các khối hộp. 

2. Kevin Systrom với ứng dụng Instagram
2. Kevin Systrom với ứng dụng Instagram
Mọi người đều biết đến Instagram, một phần mềm biên tập ảnh tuyệt vời. Chỉ một tháng sau khi ra mắt vào tháng 1/2011, phần mềm này ngay lập tức đã có tới 1 triệu người sử dụng. Sau khi được giới thiệu trên ứng dụng smartphones tháng 3/2012, phần mềm này đã được tải xuống hơn 1 triệu lần chỉ trong chưa đầy một ngày.

Chỉ một tháng sau Facebook đã đồng ý chi tới 1 tỷ USD để mua lại phần mềm này và nó cũng giúp cha đẻ của mình là Kevin Systrom bỏ túi 400 triệu USD. Thế giới mạng thật đáng kinh ngạc, chỉ với một ứng dụng chia sẻ hình ảnh đơn giản, bạn cũng có thể trở thành triệu phú. 

1. E.L. James, tác giả cuốn sách tình ái "Fifty Shades of Grey"
1. E.L. James, tác giả cuốn sách tình ái  
E.L. James đã trở thành tác giả nổi tiếng và một triệu phú nhờ cuốn tiểu thuyết tình ái "Fifty Shades of Grey" (tạm dịch Năm mươi sắc thái). Tuy nhiên không nhiều người biết rằng cuốn tiểu thuyết này phổ biến là nhờ Internet khi James lần đầu đăng tải trên mạng dưới tên "Snowqueens Icedragon". 
Dù bị xem là một tiểu thuyết tình dục và không được đánh giá cao về nội dung, tác phẩm vẫn trở thành một trong những cuốn sách được tiêu thụ nhiều nhất trên thế giới và được chuyển thể thành phim. Cuốn sách cũng giúp tác giả đút túi 80 triệu USD.

Thursday, November 27, 2014

Rakuten: Gã khổng lồ thương mại điện tử kín tiếng xứ hoa anh đào

Rakuten có thể xem mẫu hình thành công điển hình nhờ việc am hiểu văn hóa địa phương và thói quen người tiêu dùng. 
Năm 1996, một nhân viên ngân hàng Industrial Bank of Japan có tên Hiroshi Mikitani quyết định từ bỏ công việc có thu nhập và danh tiếng tốt tại Nhật Bản. Đây được xem là hành động phá lệ so với truyền thống người Nhật. Một năm sau đó, Mikitani thành lập nên Rakuten, sau này là một trong những công ty Internet, thương mại điện tử lớn nhất trên thế giới.

Nhà sáng lập kiêm CEO Rakuten Hiroshi Mikitani.


Nhà sáng lập kiêm CEO Rakuten Hiroshi Mikitani.

 Cột trụ phương Đông

Xem xét ngành thương mại điện tử thế giới không thể không nhắc đến 4 cột trụ gồm: Amazon, eBay, Alibaba và Rakuten. Trong khi Amazon, eBay là hai cột trụ phương Tây thì Alibaba, thì  Rakuten là cột đỡ phương Đông. Nhưng so với 3 gã khổng lồ kia, Rakuten được xem là tập đoàn khá kín tiếng như tính cách của người Nhật. Theo tạp chí danh tiếng Forbes, tính đến tháng 5/2014, giá trị thị trường Amazon đạt 157,52 tỷ USD, eBay là 71,01 tỷ USD còn Rakuten đạt 17,65 tỷ USD, Alibaba đạt mức 9,33 tỷ USD (số liệu tháng 5/2011).

Năm 1997, Rakuten ra đời cùng nền tảng trung tâm mua sắm trực tuyến Rakuten Ichiba. 3 năm sau, để thu hút đầu tư mở rộng kinh doanh, Rakuten tiến hành IPO trên sàn JASDAQ. Kể từ đây, không chỉ giới hạn trong hoạt động trung tâm thương mại trực tuyến, Rakuten còn vươn cánh tay sang dịch vụ khách sạn trực tuyến, chứng khoán, tiền điện tử, thể thao, truyền thông,… đồng thời mở rộng quy mô thông qua con đường M&A. 

Không chỉ dừng lại ở thị trường Nhật Bản, Rakuten còn tiến thẳng tới đại bản doanh của hai gã không lồ Amazon, eBay bằng việc mua lại Buy.com với giá 250 triệu USD năm 2010 và đổi lại thành thương hiệu “Rakuten.com Shopping”. Với chiến lược toàn cầu hóa, Rakuten còn thâu tóm Priceminister (Pháp), Ikeda (Brasil), Play.com (Anh),… để gia nhập các thị trường mới này. 

Kiềng ba chân 

Được coi là một trong tứ trụ của công nghiệp thương mại điện tử thế giới nhưng nếu nói Rakuten chỉ sống nhờ thương mại điện tử là chưa đủ.

Hiện Rakuten sở hữu cũng như góp vốn với hàng loạt công ty  đủ các lĩnh vực như Rakuten Auction, Rakuten Logistics, Rakuten Travel, Rakuten Bank,… Hãng này xây dựng chiến lược phát triển dựa trên hệ sinh thái gồm 3 cột trụ: Thương mai điện tử, Tài chính và Nội dung số.

Hệ sinh thái Rakuten. (Nguồn: AR 2013)


Hệ sinh thái Rakuten. (Nguồn: Báo cáo thường niên 2013)


Theo báo cáo thường niên năm 2013, mảng dịch vụ Internet đóng góp 57,1% doanh thu với sự góp mặt lớn nhất của Rakuten Ichiba, Rakuten Travel. Mảng tài chính Internet chiếm 36,5% đến từ Rakuten Card, Rakuten Securities,... Năm 2013, Rakuten chiếm hầu hết vị trí hàng đầu trong lĩnh vực dịch vụ internet Nhật Bản.

Xếp hạng trên thị trường liên quan tới IT nội địa. (Nguồn: Báo cáo thường niên 2013)


Xếp hạng trên thị trường liên quan tới IT nội địa. (Nguồn: Báo cáo thường niên 2013)

Với gốc rễ là thương mại điện tử, Rakuten khá mạnh tay khi đầu tư vào những thương vụ lớn nhằm tận dụng và phát triển mảng kinh doanh này. Năm 2013, Rakuten đầu tư 50 triệu USD vào Pinterest. Theo lời của CEO Mikitani, với ý tưởng cá nhân hóa và sáng tạo, Pinterest là mạng xã hội phù hợp nhất với công ty này. 

Đầu năm 2014, Rakuten một lần nữa lại gây chú ý khi mua lại ứng dụng nhắn tin Viber. Tính đến thời điểm đó, Viber có 345 triệu người dùng trên khắp thế giới. Sau thương vụ này, lượng thành viên đăng ký dịch vụ của Rakuten tăng từ mức gần 200 triệu người dùng lên 500 triệu người dùng. Theo tiết lộ của Rakuten, hãng này mua Viber với nhắm tới 3 mục tiêu: Phát triển mô hình Viber độc lập như trò chơi, stickers; nắm lấy xu hướng phát triển công nghệ đầy tiềm năng hiện nay và tích hợp Viber vào hệ sinh thái nhằm gia tăng giá trị cho các dịch vụ internet hiện tại của Rakuten. 

Rakuten có phải “Amazon phiên bản Nhật”? 

Khi được báo chí quốc tế gọi Rakuten với cái tên “Amazon.com phiên bản Nhật”, CEO Mikitani cho biết sự so sánh này có phần không chính xác. Mục tiêu của Amazon là luôn luôn chú trong vào sản phẩm và khách hàng bằng việc cải thiện phân phối và lựa chọn. Đối với Rakuten, mục tiêu lại thiên về trải nghiệm mua sắm của khách hàng với nền tảng của chính nó. Rakuten làm việc trên nguyên tắc “Omotenashi”, vốn là cách tiếp cận theo hướng Nhật Bản trong việc mang tới chất lượng cao và dịch vụ mang tính cá nhân.

Ở Nhật Bản, nếu bạn đến một quán cà phê, một cửa hàng hay bất kỳ doanh nghiệp địa phương nào, bạn sẽ nhận thấy một chuẩn mực rất cao trong dịch vụ cá nhân.”, nhà sáng lập kiêm CEO Rakuten chia sẻ. “Internet nên được phát triển theo hướng này.”

Mikitani cho biết Rakuten đang cố gắng để tạo ra trải nghiệm tiêu dùng mang tính cá nhân cho những người dùng của tập đoàn này bằng việc cho phép mỗi người bán hàng trên trên có thể tùy chỉnh trang của họ với cách bài trí độc đáo, hình ảnh và những chương trình khuyến mại. Những nhà cung cấp cũng có thể chỉnh sửa và cập nhận trang liên tục cũng như cách giao tiếp thẳng với khách hàng. “Chúng tôi muốn đem lại cho họ cảm giác được là một người thực tại đây”, Mikitani nhấn mạnh.

Với mục tiêu theo đuổi là đề cao tính cá nhân, CEO Rakuten cho biết tập đoàn này tránh việc tiêu chuẩn hóa. “Chúng tôi đang tạo ra nhiều câu chuyện, trải nghiệm và liên lạc giữa người mua và người bán.” 

Một điểm khác biệt và tạo ra thành công của Rakuten so với Amazon trên xứ sở hoa anh đào chính là nhờ hệ thống sinh thái đa dạng. Với chiến lược sử dụng Rakuten Super Points trong đó kết nối tất cả những dịch chuyển trong hệ sinh thái của tập đoàn này tạo ra mạng lưới khách hàng trung thành lớn. Khi sử dụng dịch vụ của Rakuten, những người dùng được tính điểm chung, vì vậy một khách hàng có thể dùng điểm mua hàng trực tuyến từ Ichiba để đặt một kỳ nghỉ với mảng du lịch của tập đoàn này. Sự linh hoạt của hệ thống điểm này đã trở nên phổ biến với những thành viên khi con số tỷ lệ sử dụng chéo tới 55,4% năm 2013.

Hiện gần 90% người dùng internet tại Nhật Bản đã đăng ký tại Rakuten và tập đoàn này đang vận hành cho khoảng 40.000 doanh nghiệp và dịch vụ khác nhau tên khắp thế giới. Rakuten có thể xem hình mẫu thành công điển hình nhờ việc am hiểu văn hóa địa phương và thói quen người tiêu dùng đối với bất kỳ doanh nghiệp châu Á nào, đặc biệt trong ngành kinh doanh trực tuyến.
Tri Thức Trẻ